tiểu lưu manh đích ái tình công lược

Bộ truyện Tiểu Lưu Manh Đích Ái Tình Công Lược thuộc thể loại (Sắc) là Sự kết hợp độc đáo của tác giả Đường Quế Hoa, tạo nên một câu chuyện vô cũng hấp dẫn. Cùng theo dõi, đọc trọn bộ tiểu thuyết này tại đây. Thể loại: Số chương: 61 chương và 11 phiên ngoại Truyện Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế - Chương 115 với tiêu đề ' Bất phục giả,ngã đích lão bà thị nữ vương' ngoại trừ hai đảng thế lực của tể tướng và nguyên soái, bốn vị công tước có thể lực mạnh nhất ở các tỉnh đông, tây, nam, bắc, đều tự mình Bộ 3 - Tiểu Lưu Manh Đích Ái Tình Công Lược; Tác giả: Đường Quế Hoa. Thể loại: hiện đại, hài hước, lưu manh công x đạm mạc thụ, song tính, sinh tử, 1×1, H văn, HE. Bộ 4 - Thuần "Thử" Ý Ngoại; Tác giả: Đường Quế Hoa Lừa Đảo Vay Tiền Online. Tác giả Thể loại Hài Hước, Đam MỹNguồn thái FullSố chương 72Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Bộ 3 Trư Trảo Hệ LiệtThể loại hiện đại, hài hước, lưu manh công x đạm mạc thụ, song tính, sinh tử, 1×1, HE có thịtEdit RubyCP Đường Mộ Dương x Mộ Dung CươngCâu chuyện kể về tình yêu của một tiểu lưu manh và một đại viện trưởng đạm mạc vô quen từ nhỏ nhưng lại không phải thanh mai trúc biệt gặp lại, giống như trước vung tay, chính là đánh tới đánh lui như lúc trước, nhưng sao lại đánh đến trên giường rồi?Vì xúc động nhất thời mà không thể chạy thoát số phận định bao nhỏ ở trong bụng người nào đó nghiêm túc phê bìnhHai người không được phép náo loạn nữa! Nếu còn nháo nữa thì người ta sẽ đi ra trừng trị cả hai nga! Nhân sinh luôn như vậy, tràn ngập đủ loại khả năng mà bản thân không thể tưởng tượng Dung Cương không biết là nên đi chúc mừng Kì Khang Chi hay là nên rơi lệ đồng tình với Hà Hải Trừng. Sự tình làm cho rõ ràng, kỳ thật rất đơn đêm hôm qua, Hứa Gia Bảo sau khi xơi xuân dược không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà lại chạy đến phòng của Kì Khang Chi, chủ động kính dâng lần đầu tiên. Vốn Kì Khang Chi đã cự tuyệt, nhưng mà con chuột trắng nhỏ kia không biết ăn gan hùm mật báo thế nào cư nhiên đem chính mình lột sạch sẽ, quấn chặt lấy đối phương không Khang Chi là một thằng đàn ông chứ không phải là thánh nhân, khảo nghiệm như thế này không khỏi quá mức gian khổ, thế là hai người liền lăn lên trên giường. Cái gì nên xảy ra hay không nên xảy ra đều đã xảy ra hết là ai khác kể lại thì Hà Hải Trừng chưa chắc đã tin, nhưng mà người gọi điện thoại lại chính là Hứa Gia Bảo, thiếu niên hắn ở trên mạng quen một thời gian không ngắn, vẫn dùng phương thức đối đãi như với người yêu tương lai đối với cậu ta, thiếu niên đó dùng ngữ khí vô cùng bất an nhưng đồng thời lại đầy kiên quyết nói với hắn,“Lão Hải, tôi…… trước đây tôi cũng muốn quan hệ của hai chúng ta tiến xa hơn, nhưng mà, lần đầu tiên tôi nhìn thấy…… nhìn thấy anh ấy, tôi đã thích anh ấy mất rồi. Tôi cũng không có cách nào……”Cậu ta ngừng lại một chút, rất là ngượng ngùng,“Xin anh đừng trách anh ấy, là tôi chủ động ……lúc đó anh ấy còn bảo tôi đi tìm anh, nhưng mà tôi……”Đây chẳng lẽ chính là thuyết chim non sao, đối với người đầu tiên mình nhìn thấy liền động tâm? Hà Hải Trừng chỉ hỏi cậu ta một vấn đề,“Nếu ngày đó, tôi không trễ chuyến bay, là tôi đến đón cậu, vậy có phải mọi chuyện sẽ khác rồi không?”Đầu bên kia Hứa Gia Bảo im lặng một lúc, rõ ràng có chút khó xử, nhưng một lát sau, cậu vẫn cố lấy dũng khí nói thẳng,“Nhưng mà…… chỉ cần anh ấy có đến đây, chỉ cần tôi có thể gặp được anh ấy. Ách…… tôi nghĩ, tôi vẫn sẽ thích anh ấy……”Hiểu rồi! Hà Hải Trừng cười khổ, biết mình đã thất bại hoàn toàn. Trong thế giới tình yêu, không có bất kì một nguyên tắc nào cả. Hắn vốn là người đến trước nhưng vẫn bị người khác nhanh chân đoạt được.“Hải Trừng……” Mộ Dung Cương thật sự không biết nên an ủi hắn như thế nào, loại chuyện này, đặt ở trên người ai cũng đều không dễ Hải Trừng lãnh đạm nhìn ra ngoài cửa sổ, không vui không buồn, chỉ thì thào chua xót,“Tiểu Cương, em có biết không? Đây là báo ứng của tôi.”“Anh……”“Em không cần an ủi anh, nghe anh nói hết đã..” Hà Hải Trừng xoay lại nhìn đứa em họ, thản nhiên thừa nhận,“Tư liệu của A Bảo, là trước đây có một lần anh đến bệnh viện của em, lén lấy được từ máy tính của ông Ngưu. Bây giờ em đã tiếp nhận chức vụ của ông, hẳn là biết, ông Ngưu vì chăm sóc cho ông nội, còn có mấy người như ba ba của em, rất nhiều năm trước đã cùng với những bác sĩ ở các địa phương khác có liên hệ đặc biệt đi?”Mộ Dung Cương đương nhiên biết điểm này, dưới sự cố gắng rất nhiều của Ngưu Kiến Minh, các bác sĩ có tâm đã thành lập một hiệp hội đặc biệt, liên lạc ở trên mạng, không ngừng cống hiến cho việc chăm sóc bảo vệ sức khỏe cho song tính để tiện cho công tác cũng vì để cung cấp cho những người có thể chất đặc biệt này một không gian an bình, khi bọn họ lập nên hiệp hội đã cùng nhau tuyên thệ giữ bí mật cả đời. Tất cả thành quả y học đều không được đưa ra công khai, nhất là thân phận của song tính nhân thì lại càng tuyệt lần đó, Ngưu Kiến Minh bởi vì có một ca cấp cứu nghiêm trọng, chỉ làm chút bảo vệ qua loa với máy tính rồi bỏ ra ngoài. Nhưng mà không nghĩ tới, lại bị Hà Hải Trừng khi đó đưa Hà Gia Duyệt đến kiểm tra thân thể phá giải bốn mười lăm tuổi là thời kì phản nghịch, chỉ cảm thấy như vậy thực là ngầu, nhưng mà hắn hoàn toàn không nghĩ đến, ngay khi máy tính mở ra, liền nhìn thấy dữ liệu của song tính nhân ở trên màn lòng hiếu kì thôi thúc, hắn lén lút mở ra xem một chút, khi ảnh chụp của Hứa Gia Bảo xuất hiện thì, Hà Hải Trừng liếc mắt một cái liền nhất kiến chung bé đó thật sự rất khả ái, ở trên màn hình máy tính mỉm cười ngọt ngào, có một đôi má lúm đồng tiền lộ rằng trong hồ sơ chỉ có tên, không có thông tin gì khác, nhưng mà Hà Hải Trừng vẫn là đem hình của cậu bé kia in ra, hơn nữa căn cứ theo địa chỉ IP của người gửi thư truy ra được thân phận của gia đình cậu bé tiếp chuyện tình cũng rất đơn giản, tra được tên trên mạng của Hứa Gia Bảo, thêm bạn, từ đó trở đi, qua mạng inte et, Hả Hải Trừng bắt đầu mối tình đầu bí mật kéo dài đến mười năm của mình.“Em nói xem đây có phải là ông trời đang trừng phạt anh không? Anh tự cho là mình đã lừa gạt mọi người đến thiên y vô phùng, nhưng mà rốt cuộc cũng không thoát khỏi lưới trời a!” Hà Hải Trừng tự giễu, che giấu cõi lòng tan nát của mình.“Hai ngày nay, kì thật anh cũng đã nhìn ra tâm tư của cậu ấy không ở trên người anh, chỉ là không muốn tin mà thôi. Anh càng thêm đối tốt với cậu ấy, anh tin rằng sớm hay muộn gì cậu ấy cũng sẽ cảm động, nhưng mà trong lòng vẫn luôn cảm thấy bất an. Đêm qua, vốn là anh muốn đi tìm A Bảo, nhưng mà cuối cùng vẫn không lấy nổi chút dũng khí, luôn cảm thấy nếu như mình làm như vậy thì thật là ti bỉ. Cuối cùng, có một cậu con trai đến gõ cửa, hỏi anh có muốn dùng phục vụ đặc biệt hay không. Lúc ấy anh thật sự rất sợ nếu như mình không kiềm chế được mà tổn thương A Bảo, cho nên……anh để cho cậu ta vào phòng.”Hà Hải Trừng một hơi đem rất nhiều chuyện chôn trong lòng nói ra, cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Nhìn Mộ Dung Cương, hỏi,“Anh có phải rất tồi tệ không? Cư nhiên gọi MB.”Mộ Dung Cương lắc lắc đầu,“Hải Trừng, anh vẫn là người có trách nhiệm nhất trong số chúng ta còn gì. Tuy rằng anh dùng cách không đúng để quen biết với Gia Bảo, nhưng mà anh vẫn là thật tâm muốn kết giao với cậu ấy mà?! Chuyện của hai người thành ra như thế này không phải là sự trừng phạt của ông trời với anh đâu, mà là do hai người thật sự không duyên không phận.”“Cám ơn, cám ơn em, Tiểu Cương.” Trong mắt Hà Hải Trừng ẩn ẩn lộ ra lệ quang, cuối cùng lại chuyển thành ý cười,“Còn em là người lương thiện nhất trong đám chúng ta.”Hai tay mở rộng, hai anh em ôm chặt lấy nhau, dùng nhiệt độ cơ thể mà an ủi đối phương.“Ê ê ê! Đủ rồi đó!” Đang khúc ấm áp cảm động, đột nhiên nhảy ra một tên tiểu lưu manh phá hư phong cảnhĐường Mộ Dương luôn luôn ngồi ngoài cửa sổ giám thị như hổ rình mồi, tuy rằng không nghe thấy bọn họ nói cái gì, nhưng mà hắn có thể nhìn thấy hành động thân mật của bọn họ, đây là chuyện mà hắn tuyệt đối không thể dễ dàng tha sự thì cứ tâm sự, ấp ấp ôm ôm làm cái khỉ gì? Đường Mộ Dương tự xưng là sống thoáng theo kiểu phương Tây, nhưng mà riêng chuyện này thì tuyệt đối không được! Cho nên hắn vội vàng vọt ra, kiên quyết đem hai người kia tách lưu manh còn thực nghĩa chính từ nghiêm,“Nói chuyện là được rồi, ôm ấp làm gì hả?”Hà Hải Trừng phì cười,“Đường Mộ Dương, ngay cả loại dấm chua này chú cũng ăn thì sau này chú cứ đem Tiểu Cương dưỡng trong nhà cho rồi!”Không cần nhà ngươi nói, tiểu lưu manh thật ra đã sớm tính như vậy. Đem Mộ Dung Cương gắt gao ôm vào trong ngực,“Honey à, em bỏ việc đi nha? Anh sẽ nuôi em!”“Nuôi cái đầu chú ấy!” Mộ Dung Cương thẹn quá thành giận, không lưu tình chút nào đạp tiểu lưu manh một cước,“Sau này ít xen vào việc của người khác cho tôi!”“Cái gì gọi là xen vào việc của người khác? Anh là người đàn ông của……”“Còn dám nói?!”“Thì anh là đối tượng kết giao của em, thấy em và người đàn ông khác thân thiết, không thoải mái cũng là chuyện thường nha!”“Cái gì mà cùng người đàn ông khác thân thiết? Đó là anh tôi! Anh em có quan hệ huyết thống đấy!”“Là anh em họ thôi. Theo luật thì hai người vẫn có thể kết hôn.”“Chú……”Hà Hải Trừng nhìn đứa em họ tức giận điên cuồng bị tên tiểu lưu manh tha đi, lắc đầu mỉm cười. Ghen kỳ thật cũng là chuyện tốt, không phải sao? Ít nhất, chứng minh người nọ trong lòng thực để ý đến mình. Chỉ là không biết, thằng em họ ngốc này đến khi nào mới có thể hiểu mà, mảnh tình cảm này của mình, phỏng chừng cả đời này, Hứa Gia Bảo đều sẽ không muốn hiểu được. Hà Hải Trừng ảm đạm gục đầu xuống, trừ bỏ yên lặng tự an ủi mình thì chỉ cúi đầu thu dọn hành cùng kiểm tra lại một lần, còn cẩn thận xốc cái chăn vị tanh nồng lan ra, trên giường còn lưu lại dấu vết điên cuồng đêm qua. Di? Sao lại còn có cả vết thâm nâu nữa? Hà Hải Trừng cúi đầu mới phát hiện ra là vết máu khô. Nghĩ đến có lẽ là tối hôm qua quá điên cuồng nên đã khiến cho người kia bị thương đi?Không biết vì cái gì, trực giác của Hà Hải Trừng nói cho hắn, người kia còn trẻ hơn cả hắn. Da cậu ta dưỡng tốt lắm, sờ lên mềm mại trơn bóng như tơ lụa, thắt lưng rất gầy, phi thường mềm dẻo, vô luận hắn làm đến thế nào thì đối phương đều không rên một tiếng tận lực mà thỏa mãn hôm qua đã khiến cho cậu ta rất đau đi? Chỉ là cả đêm đều không nghe thấy tiếng kêu của cậu ta, nhiều nhất cũng chỉ là những tiếng rên rỉ gãy vụn như con thú nhỏ bị thương, là tiếng rên hừ nhẹ từ lỗ mũi phát ra, nhưng điều đó lại càng khiến người khác thêm thương tiếc. Ở trên gối đầu cũng có vết máu nhợt nhạt, là cậu ta tự cắn nát môi mình sao? Đúng là một người rất kiên là đáng tiếc, không nhìn thấy được mặt của cậu ta, khi cậu ta bước vào phòng thì có đeo mặt nạ. Cậu ta nói cậu ta là học trò đang nghỉ hè, sau này vẫn còn muốn ra ngoài nên không thể để cho người khác thấy Hải Trừng không quá tin tưởng những lời cậu ta nói, nhưng cũng thưởng thức chút tôn nghiêm này của đối phương. Có lẽ chính là bởi vì như vậy mà hắn mới đồng ý để cho cậu ta ở quá sau khi tắt đèn, thiếu niên kia đã tháo mặt nạ xuống, cho hắn sờ lên mặt mình, còn liếm lên lòng bàn tay hắn đến đây, Hải Trừng vô thức nắm tay lại thành quyền. Nhưng mà trong lòng bàn tay vẫn còn rõ mồn một cảm giác ngứa ngáy nhồn nhột, giống như có một luồng điện đang chạy ở bên trong, chạy thẳng đến tận tim của thể nghĩ nữa!Còn tiếp tục nghĩ nữa, Hà Hải Trừng sẽ phát hiện bản thân mình cư nhiên lại đi say mê khoái cảm mà thân thể của thiếu niên kia mang đến cho hắn. Thậm chí hắn muốn lại một lần nữa đem thiếu niên kia đặt ở dưới thân, hung hăng xỏ xuyên qua tiểu huyệt vừa chặt vừa ấm áp, đem cái eo nhỏ kia giống như tối hôm qua, không ngừng vuốt ve xoa nắn!Hắn dùng sức lắc đầu, đem này đám ý tưởng tà ác trong đầu đuổi ra. Lại không biết vì sao, hắn cẩn thận tìm tòi khắp phòng một lần, để có thể phát hiện ra chút gì đó mà thiếu niên kia lưu mà không có bất kì thứ gì cả, thiếu niên kia đi thật sạch sẽ, hoàn toàn không lưu lại bất kì thứ Hải Trừng có chút thất vọng, lại bắt đầu yêu thích ưu điểm thứ hai của cậu ta, làm việc thật cẩn bay trở về, kết quả của hoạt động quan hệ hữu nghị đã bắt đầu hiện ra, hầu như mọi người đều đi có đôi có cặp, dù cho không tìm được đối tượng để kết giao thì cũng tìm được bạn như Cốc Tâm Dương và Đổng Uyển Khanh, một đôi này có thể nói là không hòa thuận. Sau khi biết được Đổng Uyển Khanh nguyên lai là đang làm cảnh sát trong tòa án, cùng Cốc Tâm Dương xem như cũng là đồng nghiệp, hai người tìm thấy không ít chuyện để Mộ Dương quay đầu xem xét hai người bọn họ, nói nhỏ,“Còn dám nói không có gian tình, rõ ràng dính chùm với nhau như thế!”“Không có khả năng.” Lấy trực giác tiểu thụ, Mộ Dung Cương cảm thấy hai người bọn họ nhất định không thành tình lữ được.“Vi cái gì?”“Không nói cho chú!”“Vi cái gì không nói cho anh biết?”“Muốn chú nghẹn chết.”Đáng tiếc Mộ Dung Cương không đắc ý được bao lâu, đã bị một bàn tay chui vào trong quần áo tác oai tác quái đánh bại,“Tiểu lưu manh, buông tay! Được rồi được rồi, tôi nói …… Kỳ thật tôi cũng không biết nói như thế nào, chỉ là trực giác.”Này coi như cũng tạm được! Tiểu lưu manh cho y một ánh mắt miễn cưỡng coi như qua cửa, ghé vào lỗ tai y hùng hổ uy hiếp,“Còn muốn nghẹn chết anh? Nghẹn chết anh thì sau này em phải làm sao? Ai sẽ khiến cho em ở trên giường vừa khóc vừa cầu? Sau này còn dám bày trò xấu như vậy nữa, cẩn thận lão tử ở trước mặt mọi người cởi hết quần áo của em rồi thượng em. Đừng tưởng là anh không dám làm!”Điểm ấy Mộ Dung Cương tuyệt đối tin tưởng, y cũng không dám đi khiêu chiến độ dày da mặt của tiểu lưu manh. Chỉ là nghiến răng nghiến lợi, sao mình xui xẻo như vậy chứ, gặp đúng một kẻ xấu xa càn quấy? Trong khách sạn, khi phòng Mộ Dung Cương đúng là xuân tình vô hạn thì ở mấy phòng cách đó không xa, một vài chuyện không nên xảy ra đã âm thầm xảy Mộ Dương sau một đêm đem người nào đó khi dễ đủ tâm tình tốt hơn rất nhiều, buổi sáng tỉnh dậy, thấy đối phương vẫn ngủ say sưa trong lòng mình, nhưng thời gian đã không còn sớm nữa, vì tốt cho sức khỏe, hắn quyết định đi tắm một cái trước, sau đó gọi chút đồ ăn, ăn xong rồi thì sẽ lại tiếp tục ôm lấy người nào đó ngủ người tắm rửa đương nhiên không có cái gì hay ho, cho nên sau khi đổ đầy nước ấm vào trong bồn tắm, hắn bèn ôm Mộ Dung Cương vẫn ngủ mê mệt vào trong nào bị phá giấc ngủ thì đương nhiên đều rất khó chịu, Mộ Dung Cương lầm bầm hai ba tiếng, tỏ vè phản lưu manh tâm tình rất tốt nhìn y chủ động đem mặt vùi vào lòng mình, còn tự phát tự động lý giải hành động này của đối phương là vì ỷ lại vào hắn, động tác càng thêm dịu dàng, múc nước ấm đổ nhẹ lên người y,“Nghe lời, chúng ta tắm rửa một chút cho sạch đã nào!”May mắn Mộ Dung Cương đang mê man, nếu tỉnh, phỏng chừng tức giận đến ngất xỉu ai ở trên người y lưu lại nhiều dấu vết bát nháo như thế? Là ai tối hôm qua thượng y xong lại không thèm đem y đi tắm rửa ngay? Cho dù Mộ Dung Cương lúc ấy đã không còn khả năng làm được như thế, nhưng mà y rõ ràng nhớ là mình có dặn dò tiểu lưu manh trước, gia khỏa này vì sao lại không chịu làm theo chứ?Tiểu lưu manh đương nhiên là có dụng ý của riêng mình, t*ng trùng của y rất là quý giá nha! Đương nhiên là phải dùng cho hợp lý rồi, tỷ như là ── sinh em tay đang đỡ trên lưng y thực dễ dàng vòng ra trước xoa lên cái bụng bằng phẳng, Đường Mộ Dương vui tươi hớn hở tưởng tượng, có lẽ nơi này đã có con của hắn đi?Từ nhỏ, hắn đã biết Mộ Dung Cương có thể sinh em bé, y là một đứa bé không giống như đám bé trai bọn hắn. Tuy rằng ở bề ngoài thì tựa hồ không có gì khác nhau, nhưng mà thoáng lưu ý, sẽ phát hiện, Mộ Dung Cương từ nhỏ vốn không giống như đám con trai hàng thật giá thật bọn hắn, cởi truồng chạy lông nhông trước mặt mọi trí nhớ ít ỏi của Đường Mộ Dương, chưa từng nhìn thấy hình ảnh Mộ Dung Cương mặc quần yếm, dù cho có, cũng nhất định sẽ nghiêm túc quấn tã kín mít. Đợi lớn hơn một chút, bọn họ đều đi nhà trẻ, y cũng là do cha hoặc ba ba y mang đi, nhà trẻ cũng là nhà trẻ tư nhân một lớp không bao giờ vượt quá năm đề này từng khiến cho tiểu lưu manh cảm thấy phức tạp rất nhiều năm, nhưng mà hỏi ai thì mọi người cũng chỉ cười cười không đáp. Lớn lên một chút, nhìn mấy đứa nhỏ nhà chú Diêu, nhìn lại ba ba của Mộ Dung Cương, nếu Đường Mộ Dương còn không hiểu được thì hắn đúng là một tên đại ngốc ướt chiếc khăn mặt mềm mại cẩn thận giúp y chà lau, trên đường gặp được vô số hôn ngân do mình để lại, còn cố ý miết nhẹ lên những chỗ đó, miệng thì huýt sáo, tỏ vẻ hắn rất đắc khi đến giữa hai chân Mộ Dung Cương, càng thêm phá lệ quan tâm. Sờ sờ lên hoa huy*t, vẫn là có chút sưng đỏ, này không có cách nào khác! Tiểu lưu manh cho rằng, đây là chuyện tất nhiên trong sinh hoạt chồng chồng. Sau này mỗi ngày đều làm, làm thật nhiều, hẳn là sẽ không sưng nữa. Bây giờ còn đang trong giai đoạn đầu nên đương nhiên phải lạ lẫm chưa quen này giống như tập thể dục vậy, một người trường kì không vận động, nếu như đột nhiên chạy một ngàn mét, khẳng định sẽ mệt đến xương sống thắt lưng đều đau, nhưng mà nếu như ngươi kiên trì mỗi ngày đều tập luyện thì chỉ cần qua ít lâu sẽ không còn xuất hiện tình trạng đó nên, tiểu lưu manh kiên định tin tưởng, nhất định không thể dừng lại!Tiếp tục tiếp tục, tẩy trừ cái mông, còn có đùi lẫn hai chân. Gan bàn chân Mộ Dung Cương thực mẫn cảm, chỉ cần dùng khăn mặt chà chà vài cái, cả người bắt đầu vặn vẹo lên, không ngừng cọ quậy trong lòng Tiểu lưu manh tuổi còn rất trẻ, không thể chống cự được khiêu khích kiểu này, cho nên, chắc chắn là như vậy, t*ng trùng xông mạng nói, buổi sáng là lúc tinh lực của đàn ông tràn đầy nhất, nếu như lúc này mà tạo ra bảo bảo, sau này có thể hay không đặc biệt thông minh? Tiểu lưu manh nhíu mày trầm tư trong chốc lát, quyết định dùng hành động để đi từ lý thuyết đến thực ra mà nói, Đường Mộ Dương kỳ thật là chỉ trong vấn đề gia đình mới trở thành lưu manh, bởi vì khi hắn làm tình lúc nào cũng khắc khắc nhớ đến chuyện sinh em một đáng thương a! Mặc dù có một ông anh trai, dù sao tuổi tác cách biệt lớn như thế, chẳng khác gì một ông bố thứ hai vậy, cho nên Đường Mộ Dương từ nhỏ, dưới ảnh hưởng của ông nội, đặc biệt hâm mộ đố kỵ đại gia đình của Kì nhà bọn họ chỉ dựa vào một mình chú Diêu mà có thể đủ để khai chi tán diệp, phồn vinh đến trình độ như bây giờ. Hắn tin tưởng, chỉ cần dựa vào mình và Mộ Dung Cương, khẳng định cũng có thể làm được, thậm chí còn hơn thế mạng có bác sĩ đưa ra lời khuyên, nếu như muốn sinh con sớm thì tốt nhất là nên tính chuẩn thời kì rụng trứng, trong khoảng thời gian đó làm liên tục, cơ hội hoài thai sẽ rất lớn. Nhưng mà Mộ Dung Cương không phải phụ nữ, muốn y đi kiểm tra thời kì rụng trứng thì y nhất định sẽ nổi sùng, cũng rất là phiền toái nữa. Tiểu lưu manh cảm thấy dựa vào sức lực mạnh mẽ của mình, cứ kiên trì làm đủ một tháng, chắc chắn là phải trúng chiêu chứ?Vì sinh con, trong lòng âm thầm tính toán, một ngày cũng không được buông tha cho Mộ Dung nên khi Mộ Dung Cương bị ép buộc tỉnh lại, đầu tiên là mơ mơ màng màng nghĩ đến mình đang xem người đàn ông, ân…… tựa hồ là đang úp sấp trên bồn rửa mặt, bám lấy bệ rửa, hai chân dang rộng, để cho một người đàn ông khác từ đằng sau dễ dàng trừu quá màn hình này tuy rằng rất lớn nhưng mà có hơi hơi mờ mờ ảo ảo. Mộ Dung Cương âm thầm mắng, biến thành như vậy, còn quay GV cái nỗi gì? Mà cái ti vi kia chất lượng cũng thật tệ, ngũ quan của người kia không nhìn rõ được, chỉ là cái người đàn ông đằng sau kia dáng người thật tốt, qua bóng dáng lờ mờ cũng có thể thấy được hắn rất cường kiện, khôi ngô, đúng kiểu mà y là ở cái mông đang cong lên đón nhận lấy hắn kia, giống hệt như mông ngựa vậy, không ngừng nảy lên theo những cú thúc của hắn! Ngô…… y xem đến sắp tới cao trào thích!Mộ Dung Cương ngốc hồ hồ nhắm mắt lại, chuyên tâm cảm thụ khoái cảm do kịch liệt ma sát từ chỗ bí huyệt mang đến….. A ách? Khoái cảm?“A a!”Cuối cùng, cùng với một trận co rút quen thuộc, khoái cảm trí mạng thổi quét toàn thân, Mộ Dung Cương thích đến tận đầu ngón chân, đầu óc trống rỗng, đồng thời, y cũng hiểu được, mình chính là nam chính trong GV, là cái kẻ bị làm tiệt!Lại tắm rửa thêm một lần nữa, bữa sáng do Đường Mộ Dương gọi đã được mang lên, đều là những món mà Mộ Dung Cương thích để ý đến cái gọi là mặt mũi nữa, y cứ nằm nguyên trên giường, mặc cho hắn đút cho no bụng, Mộ Dung Cương tiếp tục chui vào chăn ngủ tiếp, chỉ giao lại một câu, “Khi nào đi thì gọi!”Rồi mới buông tay mặc kệ theo Chu Công phát tiết phẫn hận tràn Mộ Dương quyết định phải làm một người đàn ông có trách nhiệm, tay chân lanh lẹ thu dọn hành lý của cả hai người, đi ra ngoài thăm hỏi người anh em tối hôm qua xơi nhầm xuân dược.“Má ơi! Mặt cậu sao ra nông nỗi này vậy hả?” Mắt thấy cái tên quái vật mặt mũi bầm dập cách vách, Đường Mộ Dương thiếu chút nữa không nhận ra là Tâm Dương buồn bực không đầu không đuôi toát ra một câu, “Lão tử cũng không có chịu thiệt, hắn cũng có mất mát cái gì đâu chứ!”Ngô? Hai lỗ tai tiểu lưu manh dựng thẳng lên, hai mắt sáng lấp lánh,“Hắn là ai vậy? Tối hôm qua cậu làm với ai thế?”“Làm cái mông ấy!” Cốc Tâm Dương hít sâu, căm giận phát tiết bất bình trong lai tối hôm qua sau khi Đổng Uyển Khanh đem hắn trở về phòng thì dược hiệu trong người Cốc Tâm Dương lại nổi lên, hắn bèn ôm lấy người ta không buông tay, hai thằng con trai ôm ôm ấp ấp một cái, khiến cho Đổng Uyển Khanh cũng chịu không nổi, bắt đầu cùng nhau …… tạm thời gọi là âu yếm tiền diễn đi.“Tôi xem như đã nhìn ra, cái thằng nhóc kia kỳ thực chính lưu manh giả danh trí thức, nhất định cũng là dân chuyên đánh lộn!”Cốc Tâm Dương nhặt quả trứng gà lên chà chà hốc mắt, vừa oán hận hôm qua hai người vì tranh đoạt quyền khống chế ở trên, đánh đến túi bụi, kết quả ai cũng không chiếm được tiện nghi, tóm lấy lão nhị của nhau, bắt đầu so bao nhiêu hồi, ai cũng chả nhớ rõ, tóm lại buổi sáng khi tỉnh lại, hai người liền trần trụi như thế mà nằm dưới đất, một thân bừa hảo cúc hoa của cả hai đều còn nguyên vẹn, Đổng Uyển Khanh về phòng tắm rửa, vứt lại Cốc Tâm Dương một mình chữa Mộ Dương nhìn đôi mắt gấu mèo kia thì rất buồn cười, quan tâm hỏi một câu,“À, thằng đệ của cậu đâu?”“Nó chắc chả có gì đâu!” Cốc Tâm Dương vẫn là một chàng cảnh sát có trách nhiệm, sau khi tắm rửa xong đã đi hỏi thăm Tô Minh,“Nó chỉ là sau vụ tối hôm qua có hơi mệt nên còn muốn ngủ thêm một chút!”Nga, vậy là tốt rồi, Đường Mộ Dương tỏ vẻ thân thiết đồng tình cùng châm chọc Cốc Tâm Dương một chút, lại đi thăm Hà Hải mà Hà Hải Trừng không có ở trong phòng, khóe miệng tiểu lưu manh nhếch lên một chút trêu đùa, khẳng định là đã đem con chuột trắng nhỏ kia ăn sạch rồi. Thôi vậy, hắn không nên đi quấy muốn xuống dưới lầu đi dạo, mua chút vật kỷ niệm để lão bà mang về phân phát cho mọi người thì thấy Hà Hải Trừng thất hồn lạc phách từ xa đi tới. Sắc mặt tái nhợt, dường như đã bị đả kích,“Cậu ấy đi rồi. Cậu ấy nhất định sẽ không bao giờ tha thứ cho mình!”Đường Mộ Dương nhất thời phụt cười một tiếng,“Loại chuyện này có cái gì tha thứ hay không tha thứ? Nhanh chóng đuổi theo người ta, đè cậu ta lên giường làm thêm mấy lần là tốt hà!”“Hỗn đản!” Hà Hải Trừng không biết ở đâu bốc lên một ngọn lửa vô danh, bất ngờ xông lên xô ngã Đường Mộ Dương,“Tất cả đều là tại chú! Nếu không phải tên chết tiệt như chú đưa thứ thuốc đó cho chúng tôi thì sao lại xảy ra chuyện này?”“Ê! Chú mày tỉnh lại chút coi?!” Đường Mộ Dương là tới làm người tốt, nhưng mà hắn không phải là thằng ngốc để cho người khác đánh,“Đưa nhầm thuốc là lỗi của tôi, tôi đã xin lỗi rồi, hơn nữa cũng đã nói cho các cậu, bảo các cậu về phòng! Các cậu muốn phát sinh quan hệ với nhau thì mắc mớ gì tới tôi hả?”Hà Hải Trừng run rẩy, đột nhiên thì thào tự nói một mình,“Phải, tất cả đều là lỗi của tôi, là tôi không chống lại được mê hoặc. Là lỗi của tôi, lỗi của tôi!”Đường Mộ Dương cảm thấy có gì đó không đúng,“Hải Trừng, cậu xảy ra chuyện gì vậy? Rốt cuộc các cậu đã xảy ra chuyện gì”Hà Hải Trừng thống khổ hai tay ôm đầu, ngồi bệt xuống đất, trong giọng nói tràn ngập hối hận,“Tôi…… tối hôm qua tôi gọi ngưu lang tới, Tiểu Bảo nhất định là vì như vậy mà mới bỏ đi ……”Đường Mộ Dương rất là nghi hoặc,“Chẳng lẽ cậu gọi MB mà cũng đi nói với cậu ta à?” Kia cũng quá thành thật đi?Hà Hải Trừng trong chớp mắt thanh tỉnh,“Tôi không có nói, tôi vừa lên phòng cậu ấy, cậu ấy đã không thấy tăm hơi.”Không đúng! Đầu óc Đường Mộ Dương nhanh chóng hoạt động,“Cậu ta có nhắn lại gì không”Hà Hải Trừng có chút mơ hồ nói,“Cậu ấy chỉ nhắn lại là cậu ấy cảm thấy hai người chúng tôi không thích hợp làm tình nhân, chỉ vậy thôi! Nha!” Đột nhiên Hà Hải Trừng nghĩ ra một chuyện, bật dậy,“Tin nhắn này được gửi tới trước khi tôi đi tìm cậy ấy, hẳn là cậu ấy đã đi từ sớm, cậu ấy đã sớm quyết định rồi!”Đường Mộ Dương không biết vì sao, đột nhiên hỏi một chút,“Vậy còn Khang Chi đâu? Tôi nói lời này cũng không phải là do quá đa tâm, nhưng mà dường như tên nhóc kia đối với hắn ta có ý đó.”Hà Hải Trừng lập tức quay đầu lao đến phòng Kì Khang Chi, bên trong không có một bóng người. Không cần Đường Mộ Dương nhắc nhở, hắn đã nhanh chóng nghĩ đến, lập tức chạy xuống quầy lễ tức xấu đến không thể xấu sáng tinh mơ, Kì Khang Chi lẫn Hứa Gia Bảo đều đồng thời trả phòng, hơn nữa Kì Khang Chi còn đem vé máy bay đã sớm đặt trước để quay về nhà sửa lại, cùng Hứa Gia Bảo đồng thời bay đến nhà của cậu ta.“Sẽ không, sao lại có chuyện như thế này!” Hà Hải Trừng không thể chấp nhận được sự thật này. Nhưng mà chỉ trong vài giây sau, hy vọng của hắn hoàn toàn tan Dung Cương lúc này vẫn chưa rõ tình thế hiện tại gọi điện thoại đến,“Hải Trừng, anh đang ở đâu vậy? Đợi em một chút, em đi tìm anh. Ông nội Hiên Hiên vừa mới gọi điện cho em, nói có chuyện rất quan trọng muốn bàn với anh. Ông và ông An Tu dường như đang muốn đi đến nhà người bạn của anh, bảo anh và em về nhà trước hẵng nói sau. Ông còn nói muốn chú năm xin lỗi anh một tiếng. Chú năm còn nói sau khi quay về sẽ cho anh một cái công đạo. Ngô…… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”Hà Hải Trừng cũng muốn biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!

tiểu lưu manh đích ái tình công lược