tiểu phẩm về thầy cô

Kịch bản tiểu phẩm ngày 20-11 Mẫu tiểu phẩm về thầy cô giáo Nhân dịp kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam, VnDoc xin gửi đến các bạn độc giả mẫu kịch bản tiểu phẩm về thầy cô để các bạn cùng tham khảo. Hy vọng với tiểu phẩm về ngày 20-11 dưới đây, tập thể lớp các bạn sẽ đóng góp được một tiết Bà: Giờ này các thầy cô giáo về hết rồi không ai biết đâu, còn các chú công an ông đều quen biết hết không sợ gì. Lên xe về thôi cháu. Tiểu phẩm tuyên truyền về an toàn giao thông. Giới thiệu: Ông bà nhà nọ đi bộ, bố và con nhà khác đi xe máy, cảnh sát giao thông Lam Tiểu Bố đi đến cô gái này bên người, tại nàng gối đầu bên cạnh nhặt lên bên hạt châu. Lam Tiểu Bố không khỏi cảm thán, cái này thầy trò hai người, ra tay thật sự là ngưu. Thổ thuộc tính Cực phẩm Tiên Linh mạch bị Lam Tiểu Bố đưa vào Vũ Trụ Duy Mô Hình Lừa Đảo Vay Tiền Online. Mục lục Thơ về thầy cô ý nghĩa Ru Lại Ơn Thầy - Kimrbl Thầy Cô - Lê Viết Long Nhớ mãi ơn thầy tình cô - Mai Thúy Hải Nhớ Ơn Thầy Cô - Nguyễn Quang Long Thơ về thầy cô ngắn Ơn nghĩa thầy cô - Nguyễn Quang Long Chúc mừng thầy cô - Lê Gia Hoài Chúc mừng thầy cô mãi hoài vui vẻ - Thiết Dương Công ơn thầy cô - Hàn Giang Công ơn thầy cô - Vuviethung Những bài thơ về thầy cô hay nhất Nhớ Mãi Ơn Người - Yêu Thoáng Qua Nhớ ơn thầy, cô - Tuyền Linh Nhớ Thầy - Tuyền Linh Tôn sư trọng đạo ở đời - Mũm Mĩm Tổng hợp 2 câu thơ ca dao về thầy cô Thơ về thầy cô giáo tự sáng tác Ơn thầy khắc ghi - Thái Xuân Nghề giáo - Hùng Cô giáo em - Lê Long Hiền Thầy và chuyến đò xưa! - Nguyễn Quốc Đạt Nhớ ơn thầy cô - Hoàng Minh Thuận Thơ 4 chữ về thầy cô ngắn Em yêu trường em - Sưu tầm Cô giáo thân yêu - Sưu tầm Cô giáo cũ - Sưu tầm Không đề - Sưu tầm Trò giỏi con ngoan - Sưu tầm Thơ về thầy cô giáo của các nhà thơ nổi tiếng Nghe thầy đọc thơ - Trần Đăng Khoa Bàn chân thầy giáo - Trần Đăng Khoa Về trường cũ thăm thầy - Đỗ Quang Vinh Quốc Học trường ta, Quốc Học ơi! - Huy Cận Trường sơ tán - Chế Lan Viên Thơ về thầy cô mái trường Cha mẹ người thầy đầu tiên - Tạ Thăng Hùng Biết ơn thầy cô - Phạm Bá Diện Hồng Hà Nhớ ơn thầy cô - Yêu Thoáng Qua Trường Tôi - Mai Thúy Hải Ký ức học trò - Nguyễn Quang Long Thơ về thầy cô 20/11 Cảm ơn thầy cô 20/11 - Mũm Mĩm Chúc thầy cô 20/11 - Hùng Công ơn thầy cô - Nguyễn Khắc Thiện Nhớ mãi công ơn thầy cô - Mai Thúy Hải Ngày Nhà giáo - Đức Vượng Thơ về thầy cô bằng tiếng Anh Thưa Thầy – Tạ Nghi Lễ Cô ơi - Sưu tầm The Teacher - Amelia Jane Hình ảnh người thầy với mái tóc bạc dần theo năm tháng khiến bao trái tim người Việt không khỏi xúc động, bởi bất kỳ ai trong chúng ta đều nhận được sự hướng dẫn và dạy dỗ tận tình của thầy cô để khôn lớn nên người. Những bài thơ hay dưới đây là một trong những món quà bất ngờ dành tặng thầy cô nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 năm nay. 1. Thơ về thầy cô ý nghĩa Sưu tầm những bài thơ hay về thầy cô để làm báo tường là hoạt động thường niên chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam. Ru Lại Ơn Thầy - Kimrbl Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy Lời ru bay bổng tự ngày ấu thơ Thầy cầm tay viết i tờ Dạy con đạo lý sống cho ra người... Đường đời cực lắm Thầy ơi Từ trang sách bước ra đời khó ghê Quanh co ,khúc khuỷu, gồ ghề... Nghĩa nhân lẫn lộn, bộn bề vàng thau... Người ta vẫn cứ dạy nhau Ơn cha, ơn mẹ, công đầu thầy cô Phải chăng bọn trẻ giờ hư Hay niềm tin mất đi như lòng người? Lời ru sao thấy chơi vơi Lời cha khó lọt giữa đời thực hư Lời thầy cô bỗng mơ hồ Như truyện cổ tích ngày xưa lâu rồi Thầy cô cũng chỉ là người Phải mưu sinh giữa cuộc đời trầm luân Dẫu "sâu bỏ rầu nồi canh" Vẫn không hoen nổi thanh danh thầy, trò Một đời cần mẫn chở đò Đưa bao thế hệ tới bờ tương lai "Nửa chữ cũng vẫn là thầy" Lời ông cha dạy có sai bao giờ Dẫu đời chưa đẹp như mơ Tình thầy cô với học trò bền lâu Tóc con giờ đã bạc màu Lại ru cháu cũng từ câu ơn Thầy... Thầy Cô - Lê Viết Long Thầy cô - nghe hai tiếng thân thương lũ trò, ra trường đều vấn vương hạt sương, đọng đầy trên chiếc lá những thương, vỗ bến lại xa bờ. Thầy cô ru khúc hát trời êm làm em, giấc mơ vời vợi thêm ước muốn được một ngày thực hiện sải cánh, lượn bay kia phía trời. Thầy cô - trong lòng lửa sáng chói nhen nhóm, thắp niềm tin lũ trò đời này, còn bao là điều lạ đứng lên, đi tìm, thưởng thức thôi. Thầy cô - tim vàn muôn ánh nắng ấm áp, khe khẽ tươi trên môi hăng hái, khi trên bàn, bục giảng dịa dàng, dọi em đi muôn lối. Thầy cô - điều hay luôn sẵn có khuyên răn, răn dạy đủ mọi nơi dù là chân trời hay góc bể người luôn sát cánh bên chúng trò. Thầy cô - mệt nhoài ai hiểu được những ngày miệt mài thức thâu đêm ra bài, chấm điểm, toàn con số mắt quầng, khan yếu, khô vai gầy. Thầy cô! Ơn kể sao cho hết nghĩa tình sâu nặng biết bao nhiêu lời răn ai biết bao nhiêu chữ mồ hôi ai đếm được mấy dòng. Thầy cô! Chúng em luôn ghi nhớ công ơn là lời hay, bài vở chèo em qua dòng sông một nửa còn lại, là tự bước em đi! Nhớ mãi ơn thầy tình cô - Mai Thúy Hải Tháng Mười Một đông bắt đầu se lạnh Gió đầu mùa đẩy mạnh tiễn thu đi Ôi cái ngày nhà giáo vẫn khắc ghi Sao quên được trò ghì ơn nghĩa đó. Xa trường cũ dù lâu rồi vẫn nhớ Lời thầy cô còn muôn thuở trong tim Ủ giấc mơ, trò mải miết lặng im Chưa từng nghĩ sẽ tìm thăm trường cũ. Cô nâng niu dạy trò từng nét chữ Như mẹ hiền nâng giữ đứa con yêu Thầy ân cần giảng dạy biết bao điều "Đạo làm người" sao kêu trò quên được. Thầy cô hỡi! Dù dòng đời xuôi ngược "Người lái đò" vẫn mãi lướt trên sông Và mãi hoài che chắn những cơn giông Vì trò quyết gian nan không quản ngại. Mặc trò có luôn ham chơi, khờ dại Thầy cô càng cố nhẫn nại khuyên răn Suốt một đời chèo chở những gian truân Cười rạng rỡ, mặc chân người mỏi mệt. Trò nhiều vậy sao thầy cô nhớ hết Trò chẳng buồn, trò biết thầy cô ơi Giờ đây trò đang rảo bước muôn nơi Lòng mãi nhớ về nơi mình từng sống. Hiến chương đến trò càng thêm khát vọng Ước thầy cô luôn sống mãi thọ trường Luôn an bình mạnh khỏe ấm tình thương Để tô vẽ những con đường em bước. Ngày Nhà giáo trò nơi xa thầm ước Muốn về thăm hay được tặng chút quà Thương thầy cô vất vả chẳng nề hà Ơn nghĩa nặng thiết tha trò mãi giữ. Nhớ Ơn Thầy Cô - Nguyễn Quang Long Nghĩa tình lớn rộng của Thầy Cô Năm tháng nuôi trồng những ước mơ Công lao xây thành vui mộng lắm Ân đức trao dành các em thơ Cô Thầy cho ta những ước mơ Dẫn lối đưa đường mọi tuổi thơ Mãi mãi trong tâm ghi nhớ nhé Nghĩa tình lớn rộng của Thầy Cô Tên vàng hai tiếng gọi Thầy Cô Cả đời răn dạy các em thơ Lời dạy ghi lòng sao chép nhớ Câu răn khắc dạ mãi không mờ Bảng đen lưu lại muôn điều tốt Phấn trắng trao đời vạn ước mơ Công ơn ghi tạc muôn đời nhớ Nghĩa tình lớn rộng của Thầy Cô. 2. Thơ về thầy cô ngắn Những bài thơ nói về thầy cô ngắn và súc tích hàm chứa nhiều ý nghĩa sâu sắc. Ơn nghĩa thầy cô - Nguyễn Quang Long Bến đậu ngàn năm trải nghĩa thầy Bao đời gọi trẻ ý vàng xây Bền tâm vững dạ thuyền nhân đẩy Biển sắc rừng hương chữ đạo vầy Bện ngữ chân thành cho kẻ lấy Ban lời thiện chí để người gây Bàn tay vẽ thắm điều răn dạy Bảng phấn hằn in dưỡng mộng đầy. Chúc mừng thầy cô - Lê Gia Hoài “Muốn sang thì bắc cầu Kiều Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy.” Lời ca văng vẳng đâu đây Nồng thơm hương sữa dâng đầy khát khao. Dù cho xa mãi phương nào Ân tình thầy dạy làm sao quên lời. Dù cho đi bốn phương trời Nghĩa nhân một thuở trọn đời không quên. Chúc mừng thầy cô mãi hoài vui vẻ - Thiết Dương CHÚC tụng ngàn lời cảm mến trao MỪNG thay sức khỏe cứ dồi dào THẦY năng mỗi sớm dòng thơ chảy CÔ vẫn từng đêm nét nhạc trào MÃI thúc trò ngoan câu khiết tịnh HOÀI mời bạn tốt chữ thanh cao VUI say đối họa dài năm tháng VẺ đẹp tinh tuyền trọng xiết bao. Công ơn thầy cô - Hàn Giang Phấn bảng miệt mài chai ngón tay Giảng đường dấu tích bước chân thầy Lên lớp tháng ngày hao trí lực Lắng nghe giây phút sức giảm suy. Đò ngang đưa đón mong gặp lại Bến cũ chần chừ muốn đổi thay Qua sông vạn nẻo trò bươn chải Bạc tóc tha phương nhớ cô thầy. Công ơn thầy cô - Vuviethung Xã hội tôn vinh gọi tiếng thầy "Tôn sư trọng đạo" tự xưa nay Tâm trong trí sáng tình sâu nặng Dạ thẳng lòng ngay nghĩa cả dày Dạy dỗ cháu con bao chuyện tốt Khuyên răn tuổi nhỏ lắm điều hay Bão giông sóng gió không hề nản Đưa khách sang sông cứ mỗi ngày. Xem thêm 15 bài thơ 20/11 tự sáng tác để tặng thầy cô đầy ý nghĩa 17 bài thơ về lòng biết ơn ông bà, cha mẹ, thầy cô và cuộc sống hay nhất Tổng hợp 22 bài thơ về mái trường gợi nhớ kỷ niệm tuổi học trò 3. Những bài thơ về thầy cô hay nhất Những bài thơ về thầy cô hay nhất sau khiến người nghe không khỏi bồi hồi, xúc động vì sự tận tụy của cô thầy cho sự nghiệp "trồng người". Nhớ Mãi Ơn Người - Yêu Thoáng Qua Em muốn được nghe thầy cô chỉ bảo Chữ nghĩa nhân hiếu đạo nước non nhà Hay công dầy ân nợ của mẹ cha Luôn cảm nhận để mà trân trọng mãi. Trên muôn dặm chân thầy cô bước sải Khắp nẻo đường dệt trải những ước ao Trò vô tư chẳng có biết đâu nào Giờ khôn lớn công lao người khắc giữ. Cũng có lẽ nay thành là quá khứ Trong tim này vẫn ngự bóng thầy cô Dẫu thế gian cuộc sống rất xô bồ Lời từng học chúng trò không quên lãng. Mang khao khát ngày mai trời tỏa rạng Xứng ơn thầy tô sáng những vần dương Dù một mai huyễn cảnh khó đo lường Ta vẫn nhớ tình thương người dạy dỗ. Nhớ ơn thầy, cô - Tuyền Linh Mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam Con xin dâng tặng lên ngàn đóa hoa Thầy, Cô thay mặt Mẹ, Cha Dạy con chữ nghĩa nết na ở đời Chúng con hạt chữ đong đầy Là nhờ công sức Cô, Thầy truyền ban Cô, Thầy là chuyến đò ngang Chở bao thế hệ lên đàng lập thân Trò này, trò nọ sang sông Kẻ quên người nhớ Thầy không chút buồn Dù đời nắng gội mưa tuôn Vững tay chèo chống, tâm luôn tĩnh bền Thầy, Cô thắp lửa vào hồn Cho con kiến thức vun trồng tương lai Ơn Thầy chẳng thể nào phai Chúng con mang suốt đường dài lập thân Bao nhiêu thế hệ xa gần Ươm từ viên phấn bảng đen của Thầy Chúng con trong phút này đây Làm sao quên được công dày Thầy, Cô Thầy, Cô là những ánh sao Soi đường dẫn lối đường vào ngày sau Lời Cô mật ngọt ca dao Lời Thầy định hướng lối nào con đi Lần trang ký ức khắc ghi Chúng con nhớ lại những gì Thầy khuyên Lời Thầy còn mới tinh nguyên Giọng Cô nhỏ nhẹ chẳng quên tí nào Chừ đây đã nửa đời người Còn nghe bụi phấn rơi rơi tóc Thầy Bảng đen phấn trắng còn đây Tiếng ê a nhỏ bám đầy áo Cô Lòng con cảm thấy xôn xao Ước chi sống lại ngày nào tuổi thơ! Bây giờ cho đến bao giờ Làm sao tìm lại giấc mơ Thiên Đàng? Nhớ Thầy - Tuyền Linh Có lẽ bây giờ Thầy đã quên con Bởi thời gian dịch xê khiến tuổi trời chìm nổi Học trò quá đông, Thầy làm sao nhớ xuể Qua sông rồi, mấy ai nhớ đến bến đò? Riêng con đây, luôn vẫn nhớ đến Thầy Với mái tóc hoa râm hòa cùng bụi phấn Vẫn tròng kính trắng, sáng ngời trên bục giảng Và giọng Thầy trầm ấm thân quen Sóng gió cuộc đời đọng lại những nếp nhăn Con nhìn trán Thầy mà lòng mình se lại Những phấn trắng bảng đen, những hy sinh thầm lặng Thầy vun trồng bao thế hệ mai sau Thầy để lại cho con những nghĩa nặng tình sâu Công lao ấy bao giờ con quên được? Dẫu cơm áo gạo tiền bắt con xuôi ngược Lòng vẫn luôn canh cánh nghĩa ơn Thầy Và… hôm nay trong giây phút này đây Dòng ký ức quay về trong tâm tưởng Ngày mới đến Trường, con chưa định hướng Thầy dìu dắt con từng bước vào đời Những bảo ban của Thầy, con nhớ quá Thầy ơi! Ân truyền thụ minh tâm khắc trí Thuở học trò chẳng bao giờ suy nghĩ Mầm tương lai từ hạt giống Thầy ươm Đến bây giờ mới thấy nghĩa sâu thâm Ơn Thầy, Cô chẳng bao giờ cùng tận Nhờ vào ai mà công thành danh toại Nhờ vào ai con định hướng được đường đời Chỉ có Thầy, và chỉ có Thầy thôi Thầy gieo hạt mà chúng con hái trái Ôi, công lao Thầy to như trời bể Lòng chúng con hạn hẹp tựa ao tù Biết bao năm Thầy lèo lái con đò Khách sang sông, có bao giờ nhớ bến? Còn gì phũ phàng trên đời này hơn thế Con xót xa khi nghĩ đến Thầy ơi! Mấy chục năm rồi, không biết Thầy còn vui Như khi dìu dắt chúng con dưới mái Trường xưa cũ? Ngày xa Thầy con vẫn luôn tự nhủ Phải có ngày về thăm Thầy cũ Trường xưa Vậy mà đời luôn sóng gió đẩy đưa Chưa có dịp về thăm Thầy thăm lớp Kính thưa Thầy, điều nầy con ghi nhớ Để khi về thăm, tạ lỗi cùng Thầy Trái tim con vẫn gõ nhịp mãi đây Hình bóng Thầy chẳng bao giờ phai nhạt. Tôn sư trọng đạo ở đời - Mũm Mĩm Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy “Tôn sư trọng đạo” mai này thành công.. Lời thầy dạy dỗ còn vang Bài đầu được học “Lễ Nhân” ở đời. Trước Văn phải học làm người Học câu “Vâng Dạ” mỉm cười nhận cho Học trò hiếu thảo mẹ cha Anh em bè bạn thứ tha nhịn nhường... Mai sau rời khỏi mái trường Các con vững bước đoạn đường lợi danh Âm thầm lặng lẽ thời gian Cứ trôi thoăn thoắt tháng năm dạy trò. Thăng trầm bụi phấn nghiệp đò Thị phi, xã hội vượt qua mái chèo Dù lương ít ỏi bọt bèo Cõng mang con chữ vẫn đeo lấy nghề. Vì thương vì quý say mê Miễn sao trò giỏi thầy cô vui mừng Trống khua kèn thổi tưng bừng Nào đâu có miếng lợi danh ở đời. Tháng năm lặng lẽ trồng người Đến khi hưởng quả ai thời nhớ công Trò ngoan sáng dạ minh thông Ai khen cô giáo giỏi giang dạy trò. Bao nhiêu thế hệ ra lò Bao nhiêu quay lại nhớ đò người đưa Thầy Cô vượt sóng nắng mưa Học trò mỗi hướng đò xưa vẫn còn… Con đây khắc ghi dạ lòng Nhân ngày Nhà giáo chúc mừng thầy cô Bông hồng đỏ thắm điểm tô Ơn sâu nghĩa trọng tỏa như Mặt Trời. 4. Tổng hợp 2 câu thơ ca dao về thầy cô Hãy cùng chúng tôi điểm qua những câu thơ ca dao về thầy cô hay nhất sau. Muốn sang thì bắc cầu Kiều Muốn con hay chữ thì yêu kính thầy. Cơm cha, áo mẹ, chữ thầy Nghĩ sao cho bõ những ngày ước mong. Ơn thầy soi lối mở đường Cho con vững bước dặm trường tương lai Gươm vàng rớt xuống Hồ Tây Ơn cha nghĩa trọng công thầy cũng sâu. Mấy ai là kẻ không thầy Thế gian thường nói đố mày làm nên. Vua, thầy, cha, ấy ba ngôi Kính thờ như một, trẻ ơi ghi lòng. Mười năm rèn luyện sách đèn Công danh gặp bước, chớ quên ơn thầy. Mẹ cha công đức sinh thành Ra trường thầy dạy học hành cho hay. Ơn Thầy không bằng gốc bễ, Nghĩa Thầy gánh vác cuộc đời học sinh. Ăn quả nhớ kẻ trồng cây Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa. Công cha, áo mẹ, chữ thầy Gắng công mà học có ngày thành danh. Bẻ lau làm viết chép văn Âu Dương có mẹ dạy răn như thầy. Dốt kia thì phải cậy thầy Vụng kia cậy thợ thì mày làm nên. Muốn khôn thì phải có thầy Không thầy dạy dỗ, đố mày làm nên. Ở đây gần bạn gần thầy Có công mài sắt có ngày nên kim. Xem thêm 55 câu ca dao, tục ngữ, thành ngữ về lòng biết ơn - lời dạy trân quý nghĩa tình cuộc đời 340 câu ca dao, tục ngữ về đạo đức hay và sâu sắc 775 câu thành ngữ, tục ngữ Việt Nam quý giá dạy bạn điều hay, lẽ phải trong cuộc sống 5. Thơ về thầy cô giáo tự sáng tác Nếu các bạn học sinh muốn dành món quà bất ngờ cho giáo viên thì viết thơ về thầy cô là gợi ý không thể bỏ qua. Ơn thầy khắc ghi - Thái Xuân Công lao dạy dỗ thành người đó Nghĩa nặng ân sâu tạc dạ trò Gắng học cho chăm đừng ngại khó Ơn thầy sáng mãi khắc tâm cho... Nghề giáo - Hùng Tình người rực cháy chữ trao trò Phấn trắng thường ngày nét đẹp tô Khắc khoải bao mùa đâu kẻ đếm Mênh mang bến cũ có ai đo Niềm vui chở khách mong chi đáp Nghĩa vẹn thuyền đưa thỏa chí hò Cống hiến hy sinh dâng cuộc sống Âm thầm chắp cánh trẻ qua đò. Cô giáo em - Lê Long Hiền Mỗi khi giở sách học bài Em tưởng như thấy có ai bên mình Động viên, an ủi, tâm tình Thân thương ấm áp dáng hình bóng cô Cô như là nước ven hồ Lòng em thư thái bên cô dịu dàng Cô là kho sách kho vàng Cho em kiến thức mở mang từng ngày Cô là gương sáng đẹp thay Em soi vào đó mỗi ngày lớn lên Ơn cô em nhớ không quên Yêu cô như thể mẹ hiền của em Thầy và chuyến đò xưa! - Nguyễn Quốc Đạt Lặng xuôi năm tháng êm trôi Con đò kể chuyện một thời rất xưa Rằng người chèo chống đón đưa Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều Bay lên tựa những cánh diều Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên Rời xa bến nước quên tên Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười Giọt sương rơi mặn bên đời Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông Mắt thầy mòn mỏi xa trông Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian... Nhớ ơn thầy cô - Hoàng Minh Thuận Trùng khơi sóng vỗ dạt dào Núi cao nhạn biếc lượn vào mây xanh Công cha nghĩa mẹ sinh thành Ơn thầy cô đã cho danh cuộc đời Đã từ bao thuở xa xôi Ông cha mình đã dựng đồi nghĩa cao Biết bao tình nghĩa thầy trao Cô cho trí thức bay vào mộng mơ Cuộc đời luôn đẹp vần thơ Tình thầy nhắc nhở ai chờ đò sang Cho dù vất vả trăm ngàn Nhắc nhau ta nhớ cung đàn thầy cô...! 6. Thơ 4 chữ về thầy cô ngắn Những bài thơ ý nghĩa về thầy cô sau chỉ vỏn vẹn vài dòng nhưng chứa chan biết bao tình cảm của học trò. Em yêu trường em - Sưu tầm Thầy và cô giáo Người em luôn bảo Cha mẹ của mình Một thời để nhớ Trong từng hơi thở Trong mỗi bước đi Em yêu trường em!! Cô giáo thân yêu - Sưu tầm Rời trường đã lâu Học hành nên người Giọng cô dịu hiền Ấm áp yêu thương Mang bao kiến thức Chắp cánh vào đời. Cô giáo cũ - Sưu tầm Hôm nay quay lại Bên mái trường xưa Cây cối lưa thưa Không như ngày trước Xưa có dòng nước Chảy qua lòng cô Có em xấu hổ Được cô vỗ về. Không đề - Sưu tầm Em yêu trường lắm Ngôi trường của em Hàng cây xanh thắm Lớp học thân thương Thầy cô kính mến Bạn bè tri kỷ Yêu lắm nơi này Không bao giờ quên! Trò giỏi con ngoan - Sưu tầm Mỗi ngày một lớn Mỗi ngày một khôn Mẹ cha dưỡng dục Cô Thầy bảo ban Mong muốn thành người Hiếu, Nghĩa, Trí, Dũng Ấy là mong đợi Mẹ cha cô thầy Con xin cố gắng Trò giỏi con ngoan! Xem thêm 70 câu ca dao, tục ngữ, thành ngữ về thầy cô giáo hay nhất dạt dào ý nghĩa công ơn trồng người 82 câu danh ngôn về thầy cô hay nhất dành cho ngày Nhà giáo Việt Nam Chùm thơ lục bát 4 câu về cuộc sống, thầy cô, quê hương, gia đình... đầy ý nghĩa 7. Thơ về thầy cô giáo của các nhà thơ nổi tiếng Hãy cùng chúng tôi cảm nhận ý thơ tuyệt đẹp và ý nghĩa của các tác giả nổi tiếng nói về thầy cô giáo qua những bài thơ sau. Nghe thầy đọc thơ - Trần Đăng Khoa Em nghe thầy đọc bao ngày Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà Mái chèo nghe vọng sông xa Êm êm như tiếng của bà năm xưa Nghe trăng thuở động tàu dừa Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời Thêm yêu tiếng hát mẹ cười Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra… Bàn chân thầy giáo - Trần Đăng Khoa Thầy ngồi ghế giảng bài Xếp cạnh bàn đôi nạng gỗ Một bàn chân đâu rồi Chúng em không rõ * Sáng nào bom Mỹ dội Phượng đổ ngổn ngang, mái trường tốc ngói Mặt bảng đen lỗ chỗ vết bom bi Thầy cầm súng ra đi Bài tập đọc dạy chúng em dang dở Hoa phượng Hoa phượng cháy một góc trời như lửa Năm nay thầy trở về Nụ cười vui vẫn nguyên vẹn như xưa Nhưng một bàn chân không còn nữa Đôi bàn chân Ôi bàn chân In lên cổng trường những chiều giá buốt In lên cổng trường những đêm mưa dầm Dấu nạng hai bên như hai hàng lỗ đáo Chúng em nhận ra bàn chân thầy giáo Như nhận ra cái chưa hoàn hảo Của cả cuộc đời mình Bàn chân thầy gửi lại Khe Sanh Hay Tây Ninh, Đồng Tháp? Bàn chân đạp xuống đầu lũ giặc Cho lẽ sống làm người Em lắng nghe thầy giảng từng lời Rung động bao điều suy nghĩ Nghe thầm vọng bàn chân đi đánh Mỹ Nghe âm vang tiếng gọi của chiến trường Em đi suốt chiều dài yêu thương Chiều sâu đất nước Theo những dấu chân người thầy năm trước Và bàn chân thầy, bàn chân đã mất Vẫn dẫn chúng em đi trọn vẹn cuộc đời... Về trường cũ thăm thầy - Đỗ Quang Vinh Con về trường cũ chiều nay Thầm mong được gặp lại thầy, thầy ơi! Đưa con qua tới bến đời Đò xưa thầy vẫn không rời sớm trưa Thầy ơi nói mấy cho vừa Ơn thầy dạy dỗ, con chưa đáp đền Biển đời ghềnh thác, chông chênh Đôi khi con sợ mình quên lối về Thầy giờ lận đận chốn quê Lo toan cuộc sống bộn bề có hay Con về trường cũ chiều nay Thầm mong được gặp lại thầy, thầy ơi! Quốc Học trường ta, Quốc Học ơi! - Huy Cận Quốc Học trường ta, Quốc Học ơi! Thầy xưa bạn cũ nhớ xuyên đời, Thầy xưa từng gợi lòng yêu nước, Bạn cũ thân tình biết mấy mươi. Thú Pháp văn và mê Quốc văn, Tiếng nhà yêu bội mấy trăm lần, Ngậm ngùi giờ học An-na-mít, Tiếng của hồn ta, ta phải chăm. Thầy Diệu, thầy Phương, thầy Bửu Cân, Thầy Nồng, thầy Dụ với thầy Lân, Thầy Hào, thầy Thuý rèn khoa toán, Thầy Quả đôi khi dạo tiếng đàn. Ít nói là thầy Thân Trọng Hy, Phi-lô thầy Bảo giảng thầm thì, Cụ Đôn chữ Hán thường đi ngựa, Thầy Thứ nhìn thôi chẳng nói chi. Mỗi thầy để lại ở trong tôi, Cái vốn yêu thương cái vốn người Nghĩa bạn, ơn thầy lòng mãi nặng, Ngàn năm Quốc Học của ta ơi! Trường sơ tán - Chế Lan Viên Con học trường sơ tán Thầy giáo thương binh nghèo Bàn hẹp và ghế gãy Nhà trường còn đơn neo. Ngày nắng giặc bay nhiều Mũ rơm rồi túi thuốc Ngày mưa không học được Mái trường tranh dột nhiều. Thế nhưng con học đều Mỗi năm lên một lớp Học gì, con cũng thuộc Con được thầy giáo yêu. Con chỉ thích một điều Đánh cho xong giặc Mỹ Lợp ngói mái tranh nghèo Học sinh đi thả diều Thầy giáo cho lớp nghỉ. 8. Thơ về thầy cô mái trường Những bài thơ thầy cô và mái trường là lời tri ân sâu sắc của học sinh dành cho thầy cô giáo - những người lái đò thầm lặng, âm thầm hiến mình cho sự nghiệp “trồng người”. Cha mẹ người thầy đầu tiên - Tạ Thăng Hùng Ta lớn lên qua những mái trường Mang nỗi nhớ bạn bè, thầy cô giáo Từ những lúc viết chữ o tròn méo Chữ i tờ đọc mãi vần chưa xong. Rồi lớn lên qua mỗi lớp mỗi năm Học thêm nữa bao nhiêu thầy cô giáo Những kỷ niệm thuở học trò trong trẻo Năm tháng qua mãi mãi nhớ ơn thầy. Phấn trắng bảng đen, giáo án hàng ngày Niềm vui lớn của thầy cô giáo Chỉ mong ước đàn em trưởng thành khôn lớn Để dựng xây quê hương, đất nước đẹp giàu. Nhưng ta thường không nhớ đến một điều Thầy cô giáo đầu tiên, trọn đời là cha mẹ Người dạy chúng ta từ những điều nhỏ bé Toàn diện, kiên trì, an ủi động viên ta... Nhưng đã bao giờ ta tặng mẹ cha Món quà nhỏ xinh xinh hay bông hoa ngày Nhà giáo Một lời chúc mừng, lời biết ơn và quan tâm chu đáo Sao nỡ quên đi thầy cô lớn nhất của đời mình?... Biết ơn thầy cô - Phạm Bá Diện Hồng Hà Nay tuổi tác, chẳng còn non trẻ Vẫn nhớ về, thuở bé học sinh Thầy Cô tận tụy hết mình Dày công dạy dỗ tận tình chúng em. Bao năm tháng, em quên sao được Thầy Cô như ngọn đuốc soi đường Khơi nguồn kiến thức yêu thương Cả đời gắn bó mái trường thân yêu. Biết bao buổi, sáng chiều tới lớp Ươm mầm non, tươi tốt trưởng thành Khi trò thành đạt công danh Tóc Thầy đã bạc trán nhăn thêm nhiều. Thầy Cô giáo, xưa nhiều vất vả Nay hưu về, cũng chả khá hơn Thấy trò ngoan giỏi lớn khôn Cô Thầy hạnh phúc là nguồn lớn lao. Bao bụi phấn, bay vào mái tóc Thầy giảng nhiều, âm giọng thêm trầm Tuổi già gối mỏi đau chân Ngón tay viết bảng chai sần đến nay. Ôi nhớ lắm, Cô Thầy ngày đó Dù khó khăn, gắn bó với trường Sẻ san kiến thức tình thương Cô Thầy là những tấm gương ở đời. Nhớ ơn thầy cô - Yêu Thoáng Qua Em nhớ mãi thầy cô nghĩa nặng Đôi vai oằn lẳng lặng chiều nao Cất lên tiếng nói ngọt ngào Đang dìu dắt những ước ao học trò. Nhiều lúc thấy sầu lo trong dạ Bởi thầy cô vất vả một đời Không hề bỏ trẻ chơi vơi Dù luôn khó nhọc vẫn cười sướng vui. Chỉ mong được đẩy lùi cực khổ Cho cô thầy bớt đỡ mệt hơn An nhiên tự tại cõi hồn Ơn người khắc giữ tim con mỗi ngày. Giữ lại nét thơ ngây đã cũ Dưới mái trường đã phủ rong rêu Gợi ta suy nghĩ bao điều Cô thầy là những tình yêu vô bờ. Trường Tôi - Mai Thúy Hải Tôi nhớ trường muốn được trở về thăm Ngày kỷ niệm hai mươi năm thành lập Mái trường ơi! Khoảng thời gian ấm áp Bên bạn bè đầy ắp những yêu thương. Sắp đến rồi nên khắc khoải vấn vương Trời mùa thu nồng nàn hương hoa sữa Vài tia nắng ghé vào nơi bậc cửa Cũng say mình trong bài giảng của cô. Trường của tôi đẹp tựa bức họa đồ Bên cánh đồng xanh xanh màu ngô lúa Là nơi cho tôi bao nỗi niềm chan chứa Của một thời tà áo trắng tinh khôi. Cho tôi một lần... xin chỉ một lần thôi Được trở về thăm thầy cô giáo cũ Được đắm mình trong tình thương ấp ủ Cho thỏa lòng những ngày tháng đi xa. Trường tôi đẹp như vần thơ hiền hòa Đẹp hơn cả những ngôn từ tôi viết Từng câu chữ là tiếng lòng tha thiết Gửi về trường trong giây phút nhớ thương. Dù mái tóc ấy giờ đã điểm sương Bởi bao năm miệt mài trong vất vả Nhưng giọng nói thầy cô Vẫn ngọt ngào êm ả... Rót từng ngày trong bài giảng... em say Ký ức học trò - Nguyễn Quang Long Bỗng một ngày nhớ lại tuổi thơ Thời gian đã xóa mờ hình cũ Trong tim tôi một thời vẫn giữ Những vui buồn, nét chữ, rong chơi. Nhớ bạn, giờ bươn trải cuộc đời Mái trường xưa một thời lá đổ Hàng dương xanh bầy chim xây tổ Cây xà cừ nhiều chỗ khắc tên. Ngày ra trường cùng sợ nhớ, quên Bao đứa bạn ánh lên màu lệ Vì vào đời là dòng dâu bể Họp mặt nhau đâu dễ dàng chi. Giữa dòng đời vướng nhịp sầu bi Ta thèm khát nhớ kỳ thơ trẻ Giờ trường xưa đổi thay có lẽ Nhưng vẫn còn thoảng nhẹ tình thương. Hàng phi lao vẫn thẳng ven đường Lòng thấy nhớ, thấy buồn, trông ngóng Thầy Cô xưa, có người khất bóng Nhớ những điều ước vọng, lệ tuôn. Về tuổi thơ tìm lại cội nguồn Lòng ray rứt lệ tuôn… ký ức. Xem thêm Tuyển tập những bài thơ về hoa phượng xúc động, gợi nhớ kỉ niệm tuổi học trò 40 câu ca dao, tục ngữ, thành ngữ về tôn sư trọng đạo hay và ý nghĩa 80 câu nói hay về lòng biết ơn, câu nói về lời cảm ơn cuộc sống, cha mẹ, thầy cô 9. Thơ về thầy cô 20/11 Sau đây là những bài thơ nói về thầy cô 20/11 ý nghĩa và xúc động mà chúng tôi đã chọn lọc, sưu tầm. Cảm ơn thầy cô 20/11 - Mũm Mĩm Uống nước thì phải nhớ nguồn Ăn quả thì phải nhớ người trồng cây Dạy ta biết chữ hôm nay Thành người có ích công Thầy ơn Cô. Lỡ yêu thích nghiệp lái đò Chỉ mong truyền dạy học trò thành công Thầy Cô nào có trông mong Chúng con phải nhớ ghi lòng tạc ơn... Dạy từng đứa trẻ thành Nhơn Truyền từng bài giảng phấn mòn cổ đau Chỉ mong trò hiểu thật mau Cười vui trong dạ khổ lao cũng mừng. Thời gian thoăn thoắt chẳng ngừng Thầy Cô vẫn dạy trò cưng của mình Đến đi từng đứa học sinh Ai quên ai nhớ ai nhìn Thầy Cô... "Qua Sông thì phải lụy Đò" Mấy ai qua khỏi nhớ Đò ngày xưa Người chèo dẫu có nắng mưa Vượt qua sóng dữ, vẫn đưa học trò. Cúi đầu xin lỗi Thầy Cô Lâu rồi con cũng quên đò từng đưa Chữ đầy sợ nói thêm thừa Công lao dạy dỗ chẳng khua trống kèn... Chúc thầy cô 20/11 - Hùng Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam Hân hoan kính chúc muôn ngàn tri ân Chúc cho tài đức uyên thâm Thành công sự nghiệp trăm năm trồng người Chúc thầy cô mãi xinh tươi Trò ngoan học giỏi nên người mai sau Thầy luôn ngọn nến đêm thâu Cho trò tia sáng bền lâu vững vàng Bao nhiêu bài giảng dịu dàng Mở ra trang sách huy hoàng từ đây Công ơn thầy cô - Nguyễn Khắc Thiện Chúc mừng thầy cô ở gần xa Niềm vui tràn ngập khắp mọi nhà Tình cảm thầy trò nhiều thương mến Ấm lòng đón nhận những bó hoa Vinh danh cao quý sự nghiệp thầy Tận tình giảng dạy sống thẳng ngay Gian nan nếm trải tâm vẫn sáng Vất vả không buông sự nghiệp này Khó khăn gian khổ không nề hà Chông gai thách thức vẫn vượt qua Cao quý hơn mọi nghề cao quý Chính là nghề giáo ở nước ta Tài năng cống hiến bấy lâu nay Công lao trời bể của cô thầy Giáo dục thành công bao thế hệ Rạng rỡ non sông đất nước này. Nhớ mãi công ơn thầy cô - Mai Thúy Hải Nhớ mãi công ơn thầy cô Ngày đêm giảng dạy cho trò điều hay Mỗi mùa thu... lá vàng bay Tóc thầy thêm bạc, bàn tay cô gầy. Muốn cho bài giảng thật hay Để cho trò được hăng say học bài Thầy cô không quản mệt nhoài Chỉ mong trò được thành tài rạng danh. Chắt chiu từng chữ dỗ dành Dù cho vất vả vây quanh thân mình Thầy cô trao hết nghĩa tình Hy sinh thầm lặng để vinh cho đời. Hiến chương sắp đến gần rồi Bài thơ em viết gửi lời chúc dâng Ơn này nhớ mãi tháng năm Vượt bao sóng gió thăng trầm chẳng quên. Ngày Nhà giáo - Đức Vượng Cầm bút lên định viết một bài báo Bỗng nhớ ra nay là ngày nhà giáo Quá xấu hổ cho những lần kiêu ngạo Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người. Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ Đâu là cha, là mẹ, là thầy… Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt… Biết bao giờ con lớn được, thầy cô ơi! Con hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia Là một lớp người lớn lên và biết sống Mặt đất như trời xanh mơ mộng Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư. Khởi đầu cho một chuyến đi xa Lối trường cũ thoảng hương cỏ mật Bài tập đọc khóa bình minh thứ nhất Cả cuộc đời thầy cô dõi bóng theo em... 10. Thơ về thầy cô bằng tiếng Anh Dưới đây là những bài thơ về tri ân thầy cô bằng tiếng Anh mà bạn có thể tham khảo. Thưa Thầy – Tạ Nghi Lễ Thưa thầy, bài học chiều nay Con bỏ quên ngoài cửa lớp Dưới gốc phượng già, Nằm nghe chim hót Con hóa mình thành bướm và hoa Thưa thầy bài tập hôm qua Con bỏ vào ngăn khóa kín Mải lượn lờ theo từng vòng sóng Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin Thưa thầy, bên ly cà phê đen Con đốt thời gian bằng khói thuốc Sống cho mình và không bao giờ mơ ước Mình sẽ là ai? Tôi sẽ là ai? Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng Soạn bài trong tiếng ho khan Thưa thầy, cho là nhận điều giản đơn Sao con học hoài không thuộc Để bây giờ khi con hiểu được Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy. Tạm dịch Teacher, this afternoon I left the classroom Under the old phoenix, listening to birds singing You turn into butterflies and flowers Dear teacher yesterday I put the lock Loosened by each wave The saddle, the skating rink Dear teacher, next to a cup of black coffee I burn time with smoke Live for yourself and never dream Who will be? Who will I be? Dear teacher, through the late night teachers I still see a bright moon He sat quietly at the table Write in the cough Teacher, to receive simple things Why do not you study again? For now when you understand Know how to apologize to the teacher. Cô ơi - Sưu tầm Rời mái trường thân yêu Bao năm rồi cô nhỉ? Trong em luôn đọng lại Lời dạy bảo của cô Ngày ấy vào mùa thu Bước chân em rộn rã… Cô không lời từ giã Xa trường tự lúc nào Em ngỡ như chiêm bao Cô về đâu, chẳng biết? Vẫn vang lời tha thiết Từ giọng cô dịu hiền Thời gian bước triền miên Cô chưa lần quay lại Chúng em nhớ cô mãi Mong thấy cô trở về Lúc xưa cô vỗ về… Nay chúng em khôn lớn Ngày rời trường gần đến Bao giờ gặp lại cô? Tạm dịch Leave the dear school roof how long is it? In you always stay Her teachings That day in the fall Your feet are bustling … She did not say goodbye Far from the school itself I think like a dream Where are you going, do not you know? Still echoing earnest words From her soft voice Time to step constantly She has not come back yet We miss you forever May you come back In the past she patted … Now we grow up The day of leaving school is near Ever see her again? The Teacher - Amelia Jane Remember when we met? When I was just a kid. And you said to me, “It’s okay, we’re all friends here.” And treated me like a normal kid? Well even if you don’t, Thank you, as you now mean the world to me. Remember when I first cried in front of you? When times were tough for me. And you said to me, “It’s okay, I’m here.” And it all seemed a little better? Well even if it’s slipped your mind, It made me who I am today. Remember when you fell apart? You couldn’t cope without your Dad. And I said to you, “It’s okay, I’m here for you.” And you put back up your mask? Because it had slipped that day and I saw, The real you, scared and hiding. Remember when I left you? To move on to my next stage. And you said to me, “I’ll always be here for you.” And we hugged and talked for hours? You wanted me to chase my dreams, And helped me through my fear. Remember when I became you? And you took to the sidelines. And I said to you, “I’m here to carry on.” And you watched like a proud parent, As I took my first steps? Now it’s me remembering you, As you lie in the ground. I’ll always remember your calming voice, And be grateful for what I found.“ Tạm dịch Nào cùng nhớ lần đầu tiên gặp gỡ Em - một đứa trẻ đầy bỡ ngỡ Mỉm môi cười thầy nhẹ nhàng nói khẽ “Nào cô bé, chúng ta làm bạn nhé” Và cứ thế, như bao học trò khác Thầy chỉ em từng phút từng ngày Thầy đã trở thành cả thế giới, cảm ơn! Nhớ lần đầu tiên em khóc nhè Vấp ngã đầu đời làm em gục ngã Mỉm môi cười thầy nhẹ nhàng nói khẽ “Nào cô bé, thầy bên cạnh rồi nhé” Rồi cứ thế, mọi khó khăn tan biến, Em bước tiếp dù đời còn giông tố Sóng gió đã qua tạo nên em của ngày hôm nay. Thầy còn nhớ ngày tim thầy tan vỡ? Khúc mắc chuyện đời với người cha thân yêu Vẫn mỉm cười em nhẹ nhàng nói khẽ “Nào đừng lo, em bên thầy rồi nhé” Thầy nhìn em với với ánh mắt ngày xưa Và ngày đó, em biết thầy cũng thế Cũng sợ hãi và lẩn trốn như ai. Thầy còn nhớ, ngày em rời xa mái trường? Để bước tiếp con đường phía trước Vẫn mỉm cười, thầy nhẹ nhàng nói khẽ Thầy ở đây, vẫn trong tim em Ấm áp những cái ôm, nhẹ nhàng từng lời nói Thầy khuyên em gạt mọi sự sợ hãi Để theo đuổi ước mơ hằng ôm ấp Thầy nhớ chứ, ngày em trở thành cô giáo, Thầy nhẹ nhàng tựa ghế đá bên em Vẫn nụ cười và giọng nói ân cần “Thầy ở đây, để nhìn em tiếp bước” Thầy nhìn em với anh mắt tự hào Như cha mẹ nhìn con mình chập chững Và bây giờ đến phiên em tưởng nhớ Ngày thầy kính yêu yên nghỉ dưới đất sâu Lòng đất sau sao chôn được lời ân cần thầy căn dặn Ơn thầy em xin mãi khắc ghi. Những bài thơ hay về thầy cô với ca từ và hình ảnh dung dị đã khiến bao thế hệ học trò không khỏi bồi hồi, xúc động. Đồng thời, đây cũng là lời nhắc nhở chúng ta về công ơn dạy dỗ của cô thầy - những người đã âm thầm vun đắp tương lai cho đất nước. Sưu tầm Nguồn ảnh Internet Mẫu tiểu phẩm về thầy cô giáoTrong ngày lễ kỷ niệm ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11, cùng với những chương trình văn nghệ 20-11, hội thi cắm hoa nấu ăn mừng ngày nhà giáo thì các tiểu phẩm về thầy cô giáo cũng là một chủ đề không thể thiếu. Trong bài viết này VnDoc xin được gửi đến các bạn mẫu kKịch bản tiểu phẩm ngày 20-11, mời các bạn cùng tham bản chương trình kỉ niệm ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 tại trường Mầm nonNhững truyện cười hay và độc đáo cho báo tường ngày 20/11Hàng năm, cứ đến ngày nhà giáo Việt Nam là học sinh trên khắp mọi miền Tổ quốc các trường học lại có những hoạt động tri ân thầy cô, nổi bật là thi văn nghệ, cắm hoa, làm báo tường, diễn hài kịch… Trong số các hoạt động này thì hoạt động thi diễn hài kịch mang tới nhiều niềm vui và tiếng cười nhất. Nhưng bạn đã có ý tưởng gì cho kịch bản tiểu phẩm 20/11 chưa? Cùng tham khảo ngay mẫu kịch bản tiểu phẩm 20/11 hài hước nhưng chứa đựng những thông điệp ý nghĩa sâu sắc về tình cảm thầy trò và mái trường được chúng tôi tổng hợp dưới bản tiểu phẩm 20/11 Hãy nắm chặt tay nhauNhân vật trong tiểu phẩm– Bạn Hoàng Kỳ Anh trong vai Hoàng – là bạn học sinh mồ côi cha sống với mẹ. Mẹ bị tàn tật nên hoàn cảnh gia đình rất khó khăn. Ở lớp, Hoàng là một học sinh nghịch ngợm, hay trêu chọc bạn bè và làm cô giáo rất phiền lòng.– Bạn Ngọc Ánh trong vai cô giáo.– Nhóm HS trong vai các bạn cùng trong lớpTrống vào lớp, các bạn đang ngồi chăm chú ôn bài. Hoàng bước Xin chào các bạn!Một bạn đứng lên gọi Hoàng ơi, chuẩn bị thi giữa kỳ rồi, vào ôn bài với chúng tớ Tớ đang đói quá, chẳng có tâm trạng học hành chỉ vào Ngọc À Ngọc à, hôm nay bạn có mang đồ ăn cho mình không?Ngọc lấm lét Nhưng mà tớ hôm nay hết tiền Cái gì, không có là sao, tớ không chịu được đói đâu. Có ai có gì ăn không?Lan Có, tớ còn cái bánh mỳ chưa kịp ăn lấy, ăn liền Bánh mỳ cũng được, ăn tạm lúc đó, cô giáo bước vào lớp đứng dậy chào côCô giáo nhìn Hoàng Hoàng, em ngồi vào chỗ miễn cưỡng ngồi giáo Tôi có một tin muốn thông báo cho các em, đó là nhà trường chúng ta đang chuẩn bị chương trình Hoà nhịp đập con tim để ủng hộ cho các bạn học sinh có hoàn cảnh khó khăn và dặc biệt 2 em Vi và Nhi bị mắc căn bệnh hiểm nghèo. Vì vậy bây giờ, cô sẽ hướng dần các em gấp những con sếu trắng, biểu tượng cho sự chia sẻ, cảm thông trong cuộc sống, các em có đồng ý không?Tất cả học sinh Đồng ý ạ! Đồng ý ạ!Bỗng mặt Lan tái mét, tay ôm giáo cùng các bạn chạy tới, người xoa dầu, người hỏi giáo Sáng nay con đã ăn gì chưa?Lan Dạ… Dạ… con ăn rồi ạ!Cô giáo Con đã ăn gì nào?Ngọc Dạ … Dạ …Tuấn Hùng Thưa cô, hôm nay bạn Lan chưa ăn gì đâu ạ! Lúc nãy, Hoàng đã lấy bánh mỳ của giáo nhìn sang Hoàng Con đã lấy phần ăn sáng của bạn à?Hoàng gãi đầu Dạ…dạ … lúc nãy em đói quá nên đã lấy bánh mỳ của bạn giáo Sáng nay con chưa ăn gì sao?Hoàng bật khóc thưa cô, tại con đói quá ạ. Con xin lỗi cô, tớ xin lỗi các giáo ôm Hoàng vào lòng vỗ về Hoàng Cô đã hiểu hoàn cảnh của con. Nhưng con ạ, ông bà ta đã dạy Đói cho sạch, rách cho thơm. Lần sau, nếu khúc mắc thì hãy chia sẻ với cô, với các bạn, cô và các bạn sẽ giúp con, được không nào?Quay lại với các học sinh khác Còn các con, lần sau chúng mình có quà gì đều chia sẻ với bạn nhé! Các con có đồng ý không?Tất cả học sinh đồng ý ạ! Đồng ý ạ!Cô giáo Cô rất vui khi các con đã hiểu và biết chia sẻ vui buồn với bạn. Các con đều như là anh em một giờ, cô sẽ mua bánh mì cho các con và chúng ta cùng gấp sếu giấy nhé!Tất cả học sinh Cảm ơn cô, cảm ơn giáo cùng học sinh Hãy nắm chặt tay nhau, Cảm thông và chia sẻ, Hoà nhịp đập con tim.”Kịch về thầy cô và mái trườngTiểu phẩm Niềm vui của côTên người dẫn truyện………. Người dẫn chuyệnEm xin chào các thầy cô giáo cùng toàn thể các bạn học sinh thân mến!Tuần 10 lớp ….. chúng em làm công tác trực tuần. Để chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20- 11, sau đây lớp …. chúng em xin gửi đến các thầy cô cùng toàn thể các bạn học sinh một tiểu phẩm được mang tên Niềm vui của cô. Em xin mời các thầy cô và các bạn cùng thưởng vật trong tiểu phẩm- Bạn…… trong vai Tuấn- Bạn …… trong vai cô Nhóm HS trong vai các bạn cùng phẩm của chúng em xin được bắt dẫn….. lời dẫn Tuấn là bạn học sinh mồ côi cha sống với mẹ. Mẹ Tuấn bị tàn tật nên hoàn cảnh gia đình Tuấn rất khó khăn. Ở lớp, Tuấn là một học sinh nghịch ngợm, hay trêu chọc bạn bè và làm cô giáo rất phiền trong lớp bạn đang ngồi ôn bài. Tuấn bước helo! xin chào mọi người!Hiền đứng lên Tuấn ơi, vào ôn bài với chúng tớ đi. Chúng mình chuẩn bị kiểm tra giữa kì Ôi dào, học với chả hành. Tớ chả thích học. Tớ đang đói chỉ vào Quyên Này Quyên! Hôm nay bạn có mang bánh cho tớ không?Quyên sợ hãi Nhưng mà tớ hôm nay hết tiền Hết cũng phải có, nếu không hôm nay tớ nhịn đói quay sang Ngọc Cả con này nữa, hôm nay có mang cái gì đi không?Ngọc Có, tớ còn hộp xôi chưa kịp ăn giằng lấy, ăn liền Ôi đã quá! Hết cả lúc đó, cô giáo ….. bước vào lớp đứng dậy chào cô bằng Tiếng AnhCô giáo …. nhìn Tuấn Tuấn, em ngồi vào chỗ miễn cưỡng ngồi giáo ……. các em ạ, nhà trường chúng ta đang chuẩn bị một chương trình lớn Hoà nhịp đập con tim để ủng hộ cho các bạn học sinh có hoàn cảnh khó khăn và đặc biệt 2 em Vi và Nhi bị mắc căn bệnh hiểm nay, cô sẽ hướng dẫn các em gấp những con sếu trắng, biểu tượng cho sự chia sẻ, cảm thông trong cuộc sống, các em có đồng ý không?Tất cả học sinh Đồng ý ạ! Đồng ý ạ!Bỗng mặt Ngọc tái mét, tay ôm giáo cùng các bạn chạy tới, người xoa dầu, người hỏi giáo …. Sáng nay con đã ăn gì chưa?Ngọc Dạ... Dạ... con ăn rồi ạ!Cô giáo Con đã ăn gì nào?Ngọc Dạ ... Dạ ...Tuấn Anh Thưa cô, hôm nay bạn Ngọc chưa ăn gì đâu ạ! Lúc nãy, bạn Tuấn đã lấy phần ăn sáng của bạn Ngọc đấy giáo nhìn sang Tuấn Con đã lấy phần ăn sáng của bạn à?Tuấn gãi đầu Dạ...dạ ... lúc nãy em đói quá nên đã lấy xôi của bạn giáo Sáng nay con chưa ăn gì sao?Tuấn bật khóc thưa cô, tại con đói quá ạ. Con xin lỗi cô, tớ xin lỗi các giáo ôm Tuấn vào lòng vỗ về Cô đã hiểu hoàn cảnh của con. Nhưng con ạ, ông bà ta đã dạy Đói cho sạch, rách cho thơm. Lần sau, nếu có đói hay có nỗi buồn gì con hãy chia sẻ với cô và các bạn nhé!Quay lại với các học sinh khác Còn các con, lần sau chúng mình có quà gì đều chia sẻ với bạn nhé! Các con có đồng ý không?Tất cả học sinh đồng ý ạ! Đồng ý ạ!Cô giáo …. Cô rất vui khi các con đã hiểu và biết chia sẻ vui buồn với bạn. Các con đều như là anh em một giờ, cô sẽ mua bánh mì cho các con và chúng ta cùng gấp sếu giấy nhé!Tất cả học sinh Cảm ơn cô, cảm ơn dẫn chương trình Tiểu phẩm của chúng em đến đây là kết thúc. Qua tiểu phẩm chúng em mong muốn gửi tới các bạn thông điệp“Chúng taHãy nắm chặt tay nhauCảm thông và chia sẻHoà nhịp đập con tim.”Mời toàn trường cùng hát vang bài hát truyền thống Mái trường mến dẫn chương trình Sau đây tớ có một số câu hỏi giao lưu cùng các bạn- Bạn đã làm gì để chung tay góp sức giúp đỡ bạn học sinh có hoàn cảnh khó khăn?- Khi làm được việc tốt để giúp đỡ bạn có hoàn cảnh khó khăn bạn cảm thấy thế nào?Kịch bản tiểu phẩm 20/11 Đường vềCác nhân vât trong tiểu phẩmVân Cô nữ sinh lớp 11Tuyết, Thắm, Dũng Bạn cùng lớp của VânNgười bố HảiNgười mẹ LanNguyệt Chị gái Vân đi học làm tóc vẽ móng ở thành phố Lào CaiCô giáo chủ nhiệm của VânBác Vọng chị cô LanTrong căn nhà lợp mái ngói brô, rêu đã ngả màu sẫm mốc, nằm cheo veo bên cạnh Taluy đồi, cách biệt với những dãy nhà cấp 4 ở thôn. Trong cơn gió của chiều đông lại càng trở nên lạnh lẽo và thảm đạm….tiếng gắt, rồi tiếng gằn giọng vang lên lẫn vào tiếng rít của những cơn gió cứ từng hồi như cứa vào lòng bố Hải Mày cút đi, cút khỏi nhà tao….cút hết, cho khuất mắt tao…cútgiọng gào lên giận dữKhốn khổ khốn nạn cái thân tao, cứ nghĩ đi làm vất vả kiếm ra đồng tiền mày sẽ biết lo toan cho cái gia đình…ai ngờ mày lại đổ đốn ra thế này! Cái con đàn bà khốn nạn kia!!! Giờ thì cuộc đời này chả là gì với tao hết. Cút hết, cút hết đi trước khi tao cho nó mồi lửa để nó thành tro bụi…Vẫn là một sự im lặng như những buổi chiểu rét mướt khác.. chửi rồi lại nuốt hận và chẳng kịp khoác cái áo đã xỉn màu như mái ngói ngôi nhà. Nhưng lần này, Lan đã đáp lời chồng mình trong dòng nước mắt chứa mẹ Lan Tôi xin anh, cái thân tôi nó khốn nạn, nó nhuốc nhơ, nó ti tiện, tôi sẽ để anh sỉ mắng cho hả lòng, hả dạ…anh giết tôi đi nhưng tôi không muốn con Vân, con Nguyệt nó biết chuyện này… giọng Van xinÔng bố Hải Cô, cô còn định quanh co, lằng nhằng nữa hả??? đẹp mặt chưa, giờ thì thiên hạ nó biết tỏng cái bản mặt của cô mẹ Lan Biết…tôi biết , tôi đã là một con đàn bà hư hỏng nhưng tôi muốn con tôi không phải khổ sở như mẹ nó. Cả hai đứa đã đang tuổi lớn, tôi không muốn vì tôi, vì gia đình này mà nó sẽ dở dang…nếu anh lo cho mẹ con tôi một cuộc sống đầy đủ như những người chồng khác tôi đâu phải đến nỗi phải bấu víu vào người ta. Mỗi tháng ba cọc ba đồng anh đem về có đủ trang trải cả những món nợ mà anh cờ bạc lô đề ngày trước không? Anh có bao giờ tự hỏi mình tại sao vợ mình phải khốn nạn vậy chưa?Ông bốHải Cô..cô…Cô nói chí lí lắm, cô đúng là một người mẹ hết lòng vì con. Cô sợ hai đứa nó biết cô là người mẹ chả ra gì, vậy tại sao cô lại làm như vậy… cô trả lời đi.. nói…nói mau…Giận dữ, túm hai tay vào cổ người vợ đáng thương của mìnhĐang cơn giận dữ như lửa cháy....bỗng có tiếng đẩy cửa đánh thòang, Vân từ đâu chạy ào đến như một tia lửa lao thẳng về phía người mẹ đang chan chứa trong nước mắt, dằng mạnh bàn tay thô kệch, xù xì của bố, nó quỳ xụp xuống thổn thức, nghẹn bé học giỏi Văn, sống nội tâm và ít nói đã không thể im lặngVâncon gái thứ hai Con đã đứng ở bên ngoài nghe hết câu chuyện của bố và mẹ...con thực sự không hiểu điều gì đã làm gia đình ta đến nông nỗi này...Ông bố Hải Mày làm sao hiểu được hả con...tao khổ sở lắm rồi....giọng đau đớnNgười mẹ Lan tôi van anh, anh đừng nói thêm điều gì cả trong lúc này...hãy vì con bé... tôi xin Bố mẹ biết không, gần đây con đã thấy bố mẹ và cả nhà không còn gắn kết như xưa, con lo lắng, con sợ hãi và cũng không dám chia sẻ cả với chị, cũng chẳng dám hỏi mẹ tại sao?Người mẹ Lan Con ơi, mẹ biết rồi! Mẹ xin con!!! giọng van xinVân Những lúc chỉ có một mình con luôn nhớ lại những ngày khi con và chị còn bé, mỗi buổi chiều bố chở hai chị em trên chiếc xe đạp cũ, dạo quanh cánh đồng rồi vào nhà ông bà nội chơi đợi mẹ đi làm may về. Rồi cả nhà lại kéo nhau về với mái nhà nhỏ để ríu rít với bữa cơm tối chỉ có rau, đậu và vài miếng cá kho mặn. Con cũng nhớ những hôm bố đi phụ hồ về muộn, hai chị em quanh quẩn đứng ngóng ngoài sân. Vừa ngóng rồi lại tự hỏi, sao mãi bố chưa về. Mẹ còn sốt ruột mắng chúng con, không được nhắc để bố còn về nhà cho an tòan. Những lúc thế này con chỉ mong thời gian có thể đóng băng được, để mãi được như tấm bé, lúc gia đình mình tuy thiếu thốn về vật chất nhưng vẫn luôn vui vẻ,hạnh phúc; để con chẳng phải đối diện với những cãi vã, bực dọc của bố mẹ; để con không phải nghe những điều mà đôi tai con không thể tin. Đầu óc con muốn nổ tung, bố mẹ biết không??? giọng đau đớn, nghẹn ngào trong nước mắt Người đàn ông khổ sở ấy lặng lẽ, rút cái áo công nhân đã sờn bạc hết cả lưng và vai bước ra ngoài, cửa vẫn chưa khép lại...Vân và mẹ ôm nhau khóc,mẹ ôm chặt con gái như muốn thanh minh, như muốn thắp lại chút niềm tin nhỏ bé cho cô con gái nhỏ khi câu chuyện cô muốn giữ kín đã bung tuột ra theo tiếng gió rít và tiếng gằn giận dữ của người chồng trong cánh cửa khép hờ... Hải đã đi đến cả tháng nay không thấy về. Nghe nói, anh bỏ việc phụ hồ theo mấy người bạn bốc dỡ hàng trên cửa khẩu Lào Cai vì làm ở đây tuy vất vả nhưng chắc chắn anh sẽ kiếm được nhiều tiền hơn việc đi phụ hồ, hơn nữa cũng là để không phải đối diện với người vợ của mình. Đến cả đứa con gái lớn là Nguyệt, học làm tóc ở gần chỗ anh làm, anh cũng không muốn đến gặp con. Nguyệt biết bố đang làm bốc vác ở cửa khẩu cũng là do cô bạn cùng xóm chạy hàng hoa quả ở cửa khẩu khi đến gội đầu đã kể gặp bố cô. Cô đã tìm gặp được bố mình. Mẹ thì vẫn đi làm may thuê cho hiệu may gần nhà. Còn Vân, từ sau khi bố đi làm không về nhà như trước nữa, đến mỗi bữa vẫn ăn cơm với mẹ nhưng hai mẹ con cũng không nói chuyện, thậm chí Vân không hay ngước lên nhìn mẹ như trước. Vân thường xuyên đi học về muộn, về nhà cũng chẳng mấy khi Vân học bài. Giờ đây, Vân đã ra dáng một cô thiếu nữ, biết để ý đến quần áo mình mặc, lại còn tô son đỏ cam trước khi đi học. Càng ngày mẹ lại càng thấy con khác rất nhiều. Có một lần, cô giáo đã gọi điện cho mẹ Vân và trao đổi rất lâu, đến bữa ăn mẹ nói với mẹ Lan Vân à! Hôm nay cô giáo của con gọi điện cho mẹ để trao đổi về việc học của con. Mẹ thấy lo lắng con ạ!Vân Cô giáo con nói với mẹ chuyện gì ạ? Con vẫn đi học bình thường như các bạn, vẫn chấp hành tốt mọi nội quy của trường lớp, có vi phạm điều gì đâu, lạ nhỉ sao cô lại phải quan tâm tới con quá mức như vậy??? Tỏ ra không thoải máiNgười mẹ Lan Con... nếu không có chuyện gì, chắc chắn cô giáo đã không phải gọi để trao đổi với mẹ nhiều như Con đã nói là không có việc gì cả, mẹ đừng xen vào chuyện của con nữa, con thấy mệt mỏi lắm rồi... Giọng gắt lênNgười mẹ Lan Con? Tại sao con lại nói với mẹ như thế Rồi mẹ Vân giận dỗi bước về phía sau nhàMẹ vừa bước về phía sau nhà, tiếng còi xe máy đã réo lên inh ỏi trước nhà...Vân mở hé cánh cửa, tiếng Dũng dội nói với vào nhà Đợi lâu lắm rồi đấy, để bọn nó đợi lâu là không xong đâu. Nhanh cái chân cho tôi nhờ???Vân Được rồi….chờ tí, chậm một tí đã chết ai được?Người mẹ Lan ngạc nhiên Sao con nói chiều nay đi lao động trên trường? Giờ lại rủ nhau đi chơi ở đâu mà lại chờ đợi với hẹn hò nhau??? Con ở yên đó để mẹ gọi điện cho cô giáo Sao động tí mẹ lại lôi cô giáo ra dọa con, bây giờ chẳng ai làm con sợ được cả, mẹ hiểu không? Mẹ cứ lo việc của mẹ đi. Con đi lao động xong sẽ đến nhà Thắm thăm nó bị ốm. Nếu muộn, mẹ cứ ăn cơm trước, đừng chờ con làm gì!Chưa kịp nghe mẹ nói lại, Lan đã chạy ào ra, ngồi vội lên xe máy với Dũng và Tuyết, đầu cũng chẳng thèm đội chiếc mũ bảo hiểm. Mẹ Vân ngỡ ngàng, thẫn thờ vì giờ đây con gái chị như đã thoát ra khỏi vòng tay mẹ, nó không muốn chị quan tâm mà lại càng không muốn thủ thỉ tâm sự với mẹ như trước. Chị cảm nhận được sự rạn nứt trong tình cảm và niềm tin của con gái mà giờ đây chị thật khó có thể nối lại được. Chị tự nhủ Có lẽ cũng tại mình, giờ đây không thể trách ai. Trời đã nhá nhem tối, cơm canh đã chín, mâm cơm đạm bạc đã dọn ra, chị thẫn thờ ngóng mẹ Lan Giờ này đã muộn lắm rồi, con bé làm gì mà còn chưa về. Nó đã bao giờ về muộn như thế này đâu. Bước ra cửa rồi lại vào trong nhà, hết đứng lại ngồiPhải gọi cho cô giáo mới được….. A lô Cô Thu ạ! Cô ơi, chiều lớp đi lao động có về muộn lắm không cô?Có tiếng từ đầu dây bên kia hồi đáp trong hốt hỏangCô Thu Chị Lan ơi, chiều nay lớp không lao động đâu vì một số bạn phải đi tập ngoại khóa cho tuần tới nên lịch lao động tạm hõan, em đã nhắn Vnedu cho gia đình rồi mà. Em có nhắc cháu tham gia tập ngoại khóa, cháu nói gia đình dạo này bận việc, phải giúp mẹ nên không tham mẹ Lan Thôi, chết tôi rồi, cháu nói đi lao động. Số điện thoại Vnedu, ông chồng tôi lại cầm đi làm xa, chắc ông ấy không đọc nên không nói gì với Thu Chị ơi, ngoài những lần em gọi điện và mời chị đến gặp để trao đổi về tình hình của cháu, có bất kì vấn đề gì em đều báo cả qua sổ liên lạc điện tử. Bây giờ chị bình tĩnh, em sẽ gọi cho phụ huynh của cháu Thắm để hỏi xem cháu còn bên đó mẹ Lan Cô giáo gọi hỏi giúp tôi với ạ? Trăm sự nhờ cô giúp cho tôi... Giọng cầu khẩnCô Thu gọi điện cho mẹ Thắm và nhận được câu trả lời Cả nhà cũng đang sốt ruột định gọi hỏi cô giáo để hỏi tình giáo đã đến nhà mẹ Vân để báo tình hình. Khi mẹ Vân cho biết chiều nay con gái đi xe cùng Dũng và Tuyết, cô Thu đã giật mình vì biết Dũng là một học sinh cá biệt, đã bỏ học và thường xuyên giao du với những thanh niên chơi bời, thậm chí nhân thân không rõ ràng. Cô giáo đã động viên mẹ Vân bình tĩnh để hỏi thêm thông tin, nếu cần thiết sẽ phải báo cho cơ quan công an Thu Giờ đây chưa biết việc gì xảy ra với cháu chị phải hết sức bình tĩnh chị ạ!Bác Vọng Chị gái của mẹ Lan hớt hải chạy đến Chiều nay, tôi thấy con Vân đi với hai đứa nữa phóng xe lên mạn thành phố Lào Cai. Dì thử gọi cho con Nguyệt xem nó có lên trên đó chơi không?Người mẹ Lan Chị ơi chắc con bé không lên đó đâu. Vì tuần trước Nguyệt mới về nhà. Chúng nó còn hẹn hò nhau, cuối tuần sẽ gọi bố về để sang thăm ông bà nội nữa Vọng Dì cứ gọi thử đi, tôi có linh cảm con bé đang ở chỗ chị mẹ Lan Vâng, để em gọi ạ!Bác Vọng vừa nhắc đến Nguyệt thì tiếng chuông điện thoại của Nguyệt gọi đến cho mẹ…Người mẹ Lan Nguyệt à con! Em Vân, em Vân nó đi từ chiều chưa về, mẹ hỏi các bạn của nó không ai biết con bé ở đâu, cô giáo và bác Vọng cũng đang ở Mẹ ơi, Vân đang ở trên gần cửa khẩu cùng con và bố đây mẹ ạ!Người mẹ Lan Con nói thật chứ???Nguyệt Thật mà mẹ! Nó đi cùng con Thắm và một thằng bạn của nó nữa. Nếu hôm nay, bố không làm gần ở đó, không nhận ra và đi theo để gọi nó, có lẽ mẹ con mình sẽ không được gặp em mẹ Lan Con nói vậy nghĩa là sao? hốt hỏang, ấp úngNguyệt Vân và con cái Thắm bị bọn nó dẫn sang cửa khẩu chơi, đi mua sắm rồi nó lừa bán cho những kẻ chuyên buôn người. Thằng bạn đưa hai đứa đi đã bị tạm giữ để điều tra. May quá mẹ ạ!Người mẹ Lan Thế em và bố con đâu rồi? Mọi người có ở đó không để mẹ gọi gặp bố bố đã giục con gọi điện báo ngay cho mẹ. Bố cũng nói, bố nói chuyện lại với người chủ chỗ bố làm để xin nghỉ về nhà một thời gian về với gia đình. Mẹ cứ yên tâm chờ bố và chúng con đang chuẩn bị về mẹ mẹ Lan Ừ, ừ được rồi conrồi chị quay sang nói với cô giáo và bác VọngNgười mẹ Lan May quá! Không thì tôi cũng không biết phải sống thế nào nữa? con tôi không sao cô giáo và bác ạ! Các cháu và bố nó đang chuẩn bị về nhà giáo Tôi xin chia sẻ chân thành với chị, sau sự việc này, chị cần phải quan tâm đến cháu nhiều hơn. Anh chị phải sắp xếp công việc gia đình, giải quyết các mâu thuẫn để cháu yên tâm học tập. Đây là lứa tuổi mà tâm lí các cháu chưa thực sự chưa ổn định. Khi có những biến cố gia đình, các cháu sẽ rất dễ bị tổn thương, suy nghĩ nhiều, làm ảnh hưởng tới việc học tập, thậm chí sẽ rất dễ chán nản, bi quan và dễ bị bạn xấu lôi Vọng Cô giáo nói đúng đấy dì! Dì và chú cần phải nghĩ cho con cái mình nhiều hơn. Điều gì có thể bỏ qua cho nhau thì nên bỏ qua để giữ mái ấm gia đình để con cái tập trung tư tưởng học tập. Dì nên nghe tôi!!!Người mẹ Lan Vâng, tôi cảm ơn cô giáo rất nhiều ạ quay sang nói với cô giáoNgười mẹ Lan Dạ vâng, em biết là mình đã sai lầm khi chỉ nghĩ cho bản thân mình, đã để con em đến nông nỗi này…Từ giờ em sẽ gần gũi, lắng nghe con nhiều hơn, cố gắng là một người mẹ tốt trong mắt các con. quay sang nói với bác VọngKhi cô giáo và bác Vọng vừa về thì một lúc sau ba bố con Hải cũng về đến nhà. Hải ngập ngừng chưa định bước vào. Vân chạy đến ôm mẹ, kéo tay bố mẹ!!!con xin lỗi vì đã không nghe lời mẹ dạy, con đã khiến mọi người phải lo lắng. Con thực sự mong muốn bố mẹ và cả gia đình ta gắn bó như xưa. Con biết cả bố và mẹ giận nhau là còn rất yêu thương nhau chỉ vì hoàn cảnh gia đình mình khó khăn. Con hứa sẽ chăm chỉ học hành, không chơi với những người bạn xấu để không xảy ra sự việc như hôm nay. Tìm được đường về hôm nay, con sẽ nhất định không để mình lạc bước Con cũng đã học nghề sắp xong và sẽ tự làm ra đồng tiền, con cũng có thể trang trải một phần giúp bố mẹ, con chỉ mong bố mẹ bỏ qua mọi lỗi lầm cho nhau để cả nhà ta lại được như mẹ Lan Mẹ biết rồi, các con yên chị quay sang người chồng của mình, lặng lẽ cất tiếngNgười mẹ Lan Thiếu chút nữa thôi thì chúng ta sẽ phải trả cái giá quá đắt vì sự ích kỉ của bản thân mình. Chúng ta không thể lạc lối và càng không thể để các con đi sai con đường của mình. Hãy vì các con mà tha thứ cho em. Hãy vì các con mà tu chí làm ăn, vun vén cho gia đình anh bố Hải Thời gian xa nhà vừa qua, anh cũng đã suy nghĩ rất nhiều về những việc vừa qua. Việc xảy ra với con gái vừa rồi đã làm anh nhận ra rằng tương lai của các con là quan trọng, chúng ta không có quyền và không được phép tước đi hạnh phúc và tương lai của các con….Hai con gái nhỏ chạy đến bên ôm chầm lấy bố mẹ với ánh mắt hạnh phúc, giường như họ thấm thía cái cảm giác hạnh phúc khi tìm lại sự gắn kết của mình, hạnh phúc khi mà may mắn đã đến đúng lúc để gia đình họ không ai phải rời xa…Câu chuyện về sự rạn nứt hạnh phúc gia đình vì những cám dỗ xã hội , gây ra những tổn thương không chỉ với người trong cuộc mà còn tổn thương cả những người thân trong gia đình là câu chuyện của nhiều gia đình trong xã hội hiện nay. Cô bé Vân đã may mắn tìm được đường về trước khi mọi thứ đi quá xa, ngoài tầm kiểm soát của gia đình. Cô bé may mắn khi được trở về với gia đình của mình, không phải chịu nỗi đau mà những cô gái trẻ bị lừa bắt sang bên kia biên giới. Một hồi chuông cảnh tỉnh những người làm cha làm mẹ phải biết quan tâm, gần gũi, sẻ chia, vượt qua sự ích kỉ của cá nhân, vượt qua thử thách trong cuộc sống để giữ hạnh phúc gia đình…Mời bạn đọc cùng tham khảo thêm tại mục văn hóa giải trí trong mục tài liệu khảo thêmKiểu tóc cực xinh cho cô giáo mặc áo dài ngày 20-113 cách làm hoa giấy cực đẹp tặng thầy cô 20-11Cách trang trí lớp học ngày 20-11Truyện ngắn về thầy cô giáo nhân ngày 20-11 Những câu truyện ngắn cảm động về tình thầy tròTruyện ngắn hay về thầy cô giáo1. Truyện cười ngắn ngày 20-11Truyện cười ngắn Cách vào đề bá đạo của thầy giáoTruyện cười ngắn Đến thầy cũng phải điênTruyền cười ngắn Thầy giáo proTruyện cười ngắn Bài văn tủ2. Truyện ngắn về thầy cô đăng báo tường3. Những câu chuyện hay về giáo viên4. Những câu chuyện về người thầyTruyện ngắn về thầy cô tổng hợp những câu truyện ngắn về tình cảm thầy trò thật hay và ý Truyện cười ngắn ngày 20-11Truyện cười ngắn Cách vào đề bá đạo của thầy giáoĐầu giờ toán, thầy giáo ra một câu đố dành cho cả giáo Thầy hỏi các em “Ăn cắp nhạc thì gọi là gì?”.Học sinh Thưa thầy là đạo nhạc ạ!Thầy giáo Thế ăn cắp ý tưởng là gì?Học sinh Là đạo ý tưởng ạ!Thầy giáo Ăn cắp thơ gọi là gì?Học sinh Là đạo thơ ạ!Thầy giáo Vậy còn ăn cắp răng là gì?Học sinh ngơ ngác nhìn nhau...Thầy giáo Các em mở sách, hôm nay chúng ta sẽ học ... “đạo hàm”.Truyện cười ngắn Đến thầy cũng phải điênThầy giáo Em hãy cho biết Mặt Trăng xa hơn hay Mặt Trời xa hơn?Học sinh Mặt Trời xa hơn giáo Vì sao?Học sinh Vì sao của Khởi My ạThầy giáo Không, tại sao?Học sinh Tại sao của Ưng Hoàng Phúc ạ!Thầy giáo Không, ý thầy là Why đó!Học sinh Why? À! Why của DBSK .Thầy giáo Trời ơi! Tôi phải làm thế nào?Truyền cười ngắn Thầy giáo proThầy giáo bước vào lớp. Quần áo xộc xệch. Mặt hằm hằm. Cả lớp lo lắng. Vào cửa lớp, thầy rút chiếc dép phải ném bay vù xuống góc trái cuối lớp sợ. Thầy rút tiếp chiếc dép trái ra ném. Dép bay vèo xuống góc phải của lớp run. Tiến lại gần bảng, thầy hỏi- Thế nào? Các cô, các cậu có sợ không, hả?- Cả lớp đồng thanh Thưa thầy... sợ, sợ lắm ạ!- Thế vẫn chưa sợ bằng đại chiến thế giới lần thứ hai. Các em lấy bút, vở ra học bài mới “Đại chiến Thế Giới lần thứ 2”.Truyện cười ngắn Bài văn tủCô giáo cho học sinh tả về con vật mình yêu thích nhất. Cu Bin 7 tuổi về bắt một con rận nghiên cứu và tả rất chi tiết, tất nhiên là cô giáo không hài lòng và bắt cậu làm lại bài văn là hãy tả con chó nhà Bin làm bài văn như sau “Nhà em có một con chó, con chó có nhiều lông, đã nhiều lông thì ắt phải có rận, sau đây em xin tả con rận ...”, rồi cậu lại bắt đầu tả con giáo đọc bài văn, rất bực mình, liền bắt cu Bin làm lại lần nữa, lần này là tả con sau cu Bin nộp bài như sau “Nhà em có một con cá, con cá sống dưới nước nên nó có nhiều vảy. Nếu nó sống trên cạn chắc hẳn nó sẽ có nhiều lông, đã nhiều lông thì phải có rận, sau đây em xin tả con rận....”.2. Truyện ngắn về thầy cô đăng báo tườngCâu Chuyện Cảm động Về Nghề GiáoTôi là một học sinh… không dạy nổi. Tất cả các thầy cô giáo đã dạy tôi đều nhận xét như vậy với ba mẹ tôi. Chưa có lớp học nào chịu thu nhận tôi quá một tháng. Mẹ tôi khóc. Bố thở dài thằng này vậy là coi như xong...Chuyển qua trường mới. Nhìn sơ qua học bạ, thầy hiệu trưởng đã muốn đuổi tôi đi nhưng nể tiếng ngoại tôi là giám đốc ty giáo dục cũ, thầy đành nhận. “Tôi sẽ xếp em vào lớp thầy Tiến”.Thầy dạy lớp tập hợp toàn học sinh cá biệt của trường. Ngày đầu tiên vào lớp, bố đích thân dẫn tôi đến “trao tận tay thầy”. Tôi lén quan sát “đối thủ” của mình. Thầy gầy gò, mang cặp kính gọng đen nặng trịch, mắt nhướng lên nhìn sát mặt tôi “A, con trai, để xem thầy làm được gì cho con không, khá đây”. Thầy xếp tôi ngồi với một con nhóc tóc tém mặt mũi lanh lẹ. Nó khẽ hích vào vai tôi giành chỗ ngồi rộng hơn. Tôi đành chịu vậy, chưa bao giờ tôi đánh con gái cả. Thầy thắng tôi 1-0 rồi.“Thầy biết tại sao em dây mực vào áo bạn”, thầy nói với tôi khi Tú còm mếu máo mách chuyện. Sao ông ấy lại biết nhỉ? Mình đã khai gì đâu. Trước đây, mỗi lần tôi dây mực vào hầu hết các trò trong lớp các cô đều hỏi tại sao, các thầy thì ngay lập tức thi hành hình phạt. Bao giờ tôi cũng bịa ra một chuyện mà mình là nạn nhân. Tôi mặc sức bịa dù chẳng ai tin. Tôi cũng chẳng quan tâm hình phạt là gì và có ai tin hay không. Vậy mà hôm nay thầy bảo là thầy biết. Ngạc nhiên hơn là thầy chẳng phạt tôi gì cả. Thầy chỉ nhỏ nhẹ bảo tôi “Lần sau em nhớ cẩn thận hơn”. Mấy hôm sau nữa tôi lại vẩy mực lên áo 3 nạn nhân nữa. Thầy vẫn bảo biết rồi và không phạt. Tôi đâm chán trò vẩy mực cũ rích chẳng ấn tượng ấy chúng tôi đứa nào cũng mang kè kè tấm bảng và mấy mẩu phấn. Ra chơi, tôi gom hết phấn ném vào lũ con gái nhảy dây trước sân. Hết buổi học tôi xô lũ bạn ngã dúi dụi, chạy ngay ra cổng trước. Đứa nào xấu số đi qua chỗ tôi đều bị tịch thu hết phấn thừa. Hôm sau thầy gọi tôi lên phòng họp. Thầy mở tủ ra, ấn vào tay tôi hộp phấn to đùng mà không nói gì. Tôi xấu hổ quay mặt đi tránh ánh nhìn của thầy. Tôi nhớ mình đã lì mặt ra như thế nào khi cô giáo cũ mắng tôi, hôm sau tôi càng lấy phấn nhiều hơn nữa. Vậy mà khi cầm hộp phấn thầy cho trong tay, tôi thấy xấu hổ quá chừng. Ôm hộp phấn lên trả cho thầy, tôi lí nhí “Lần sau em không làm thế nữa”. Thầy mỉm cười bảo “Em ngoan lắm!”.Lần đầu tiên tôi được người lớn khen ngoan. Tôi nằm nghĩ cả đêm. Từ nay mình sẽ ngoan mãi, để không ai mắng mình ngoan chưa chắc đã giỏi. Quả thật tôi đúng với trường hợp ấy. Tôi có thể bắn bi, chơi bắn bàng cả ngày không chán. Nhưng hễ cứ ngồi vào bàn học là tôi chán ngay. Ba mẹ có đánh, có mắng thế nào cũng chịu. Môn toán còn đỡ, có tí gì dính đến văn chương là tôi mù học được một tháng, tôi thấy thầy đạp xe qua nhà. Chiếc xe của thầy chẳng biết trước đây sơn màu gì, giờ chỉ còn trơ ra màu gỉ sét xấu xí. Thầy vào nhà, ba mẹ tôi đều đi vắng cả. Ngó qua căn nhà tồi tàn của tôi, thầy hẹn ngày mai quay lại. Tôi lo hết cả một ngày. Chẳng biết mình làm gì sai. Hôm sau thầy đến. Thầy đứng luôn ngoài sân “bàn chuyện” với ba bảo cần một người đọc và ghi chép lại tài liệu giúp thầy. Nhất thiết phải là chữ trẻ con. Thầy đang nghiên cứu gì đó. Ba mẹ tôi mừng rỡ vì không phải khản cổ quản tôi nửa ngày không đến trường. Tôi vùng vằng mãi mới chịu đến nhà thầy. Thầy ở một mình. Ngoài giá sách ra cũng chẳng có gì đáng giá. Mỗi ngày một buổi, tôi gò lưng ghi chép lại những gì đọc bắt tôi viết những dòng cảm nhận ngắn sau mỗi tác phẩm. Sau đó tôi đọc to lên và thầy chỉnh sửa những điều tôi nghĩ lệch lạc, thêm vào một số ý. Thỉnh thoảng thầy bảo tôi dừng ghi, chuyển qua tính toán giúp thầy vài việc. Tôi về nhà cố luyện cách tính toán sao cho nhanh nhất để không bị mất mặt trước thầy. Dần dần, kiến thức “tự nhiên” đến với tôi lúc nào không biết. Lần đầu tiên cầm tờ giấy khen của tôi trên tay, mẹ tôi đã khóc, khóc to hơn lúc tôi bị đuổi học. Ba tôi thì chẳng nói gì, chỉ gật gù học qua đi nhanh chóng. Tôi nghỉ hè vẫn không quên đọc và ghi chép lại một chồng sách cao ngất ngưởng thầy giao trước khi nghỉ học. Ngày khai trường, tôi tìm mãi vẫn không thấy thầy đâu. Linh tính điều không hay, tôi bỏ cả buổi lễ chạy đến nhà thầy. Căn nhà trống hoác. Bác hàng xóm nghe chó sủa ran chạy sang xem xét. “Cậu là Phong hử?”. “Dạ”. “Thầy Tiến gửi cái này cho cậu. Thầy ấy bảo chuyển vào Nam ở với con trai”. Tôi vội vàng mở ra, bức thư rất ngắn. “Thầy mong em cố gắng học thật tốt. Em luôn là học trò ngoan của thầy”.Mười năm qua đi, tôi mới hiểu hết những gì thầy muốn nhắn. Có những điều không hay nhưng không thể thay đổi bằng sự giận dữ. Tình yêu thương và sự sáng tạo mới là thứ giúp bạn thay đổi mình, thay đổi mọi ơn thầy với phương pháp dạy đặc biệt đã giúp em trưởng thành. Cám ơn Thầy của em!Người thầy và những tờ tiền đồng, nó cứ mân mê những đồng đã cũ mà thèm một góc không có ai để cùng nó cũng đậu đại học. Người đầu tiên nó muốn thông báo tin quan trọng ấy không phải là ba hay mẹ nó mà là người thầy kính yêu của nó…Nhà nó nghèo, lại đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy ai dám nghĩ đến chuyện cho con vào đại học. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vì quá nghèo, phần là vì nghĩ đến điều kiện của con mình “làm sao mà chọi với người ta”!… Thầy là người duy nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng “mình có thể”.Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo lắng tràn về vây lấy nó… Năm năm trời, hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu thầy đến mang cho nó một lô sách, vở mà nó đoán là những bài học “nhân-lễ-nghĩa” của thầy, dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là “bí kíp” rồi dặn chỉ lúc nào khó khăn nhất mới được mở ra. Nó đã không “cảnh giác” thừa. Gói “bí kíp” mà lúc nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là một xấp những tờ tiền bọc trong hai lớp nilon cũ kỹ, những tờ tiền được vuốt phẳng phiu phần nhiều đã nhàu nát mà nó tin rằng thầy đã để dành từ lâu lắm! đồng, nó cứ mân mê những đồng đã cũ mà thèm một góc không có ai để hai năm kể từ cái ngày thầy lặn lội lên Sài Gòn thăm nó, dúi vào tay nó những đồng nhọc nhằn rồi lại vội vã trở về. Sau đó thầy chuyển công tác. Hai năm, thỉnh thoảng nó vẫn nhận được những đồng của thầy lạ thay, lại vào những lúc tưởng chừng như nó bế tắc nhất!… Hai năm, nó vẫn chưa một lần về thăm mới đi học về, mẹ điện lên báo “Thầy H. mất rồi!”. Nó chỉ lắp bắp hỏi được ba chữ “Sao thầy mất?”, rồi sụp xuống khi mẹ cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia “Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã…”.Nó bỏ hết mọi sự leo lên xe đò. Trong cái nóng ban trưa hầm hập với cơn say xe mệt mỏi, nó thấy thầy hiền hậu đến bên nó, dúi vào đôi tay nóng hổi của nó những tờ đồng lấp lánh… Đến bây giờ nó mới để ý thấy thầy đã xanh xao lắm, bàn tay tài hoa khéo léo ngày xưa đã gân guốc lên nhiều lắm… Nó chợt tỉnh, nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở “Thầy ơi… sao không đợi con về…!?”.Vì nó cứ đinh ninh nếu đổi những đồng kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho đến khi nó kịp trở học làm người từ cô giáo dạy SửSau ba năm tôi mới có dịp trở lại trường cũ. Mọi thứ không thay đổi nhiều, sân trường vẫn rợp bóng cây, và những chiếc ghế đá vẫn ở đó, trầm mặc và nhẫn nhịn. Tiếng cô giảng đều đều trên lớp và ánh mắt ngây thơ của đám trẻ học trò khiến tôi nhớ lại những kỷ niệm thời cắp sách. Tiếng trống trường đã điểm, giờ ra chơi lại bóng dáng của cô từ trong lớp, vẫn dáng hình ngày xưa khi gieo mầm con chữ cho chúng tôi. Cô vẫn tận tụy đến lớp, vẫn chèo lái những con thuyền mơ ước của những cậu học trò nhỏ chúng tôi đến bến bờ hạnh phúc. Giọng cô nhẹ nhàng phân tích cho học sinh chúng tôi những sự kiện lịch sử đáng nhớ, những chiến thắng vang dội của quân ta khắp các chiến trường. Chốc chốc cô ngừng giảng và nhìn đám học trò đang tròn mắt suy ngẫm. Chính cô cũng không thể nhận ra được những thế hệ học trò đó còn nhớ mãi công ơn của cô tự ngày về trường tôi từ khi trường chỉ có mái lá đơn sơ. Ngày mưa cũng như ngày nắng cô vẫn đạp chiếc xe Thống Nhất đã bạc màu đến lớp. Có lần những hôm trời mưa bão rất to mà cô vẫn cố đạp hơn chục cây số đến lớp vì sợ học sinh phải chờ. Có khi nước ngập quá bánh xe mà cô vẫn bước tiếp, đến lớp thì cả thầy cả trò đều ướt học dột nát không thể theo học. Những khi mưa gió như vậy cô lại nhớ về vùng quê Bình Lục, nơi người ta vẫn “cưỡi trâu đi họp huyện” cô lại thấy xót thương. Cô thường kể cho chúng tôi nghe rất nhiều về miền quê và gia đình cô. Miền quê chiêm trũng, ngập quanh năm những có nghị lực phi đây khi mọi thứ đã được thay mới, cô vẫn ngày ngày đến lớp. Là một giáo viên dạy sử nên tính cô rất nghiêm khắc. Cô luôn dạy chúng tôi phải biết tự phấn đấu vươn lên. Cô thường bảo, lịch sử là cái gốc rễ của một quốc gia dân tộc, khi các em hiểu sử cũng hiểu truyền thống quý báu của ông cha ta, biết mà học hỏi, biết mà phát huy những truyền thống quý báu đó. Theo lời dạy đó, mỗi thế hệ học sinh chúng tôi đều cố gắng trở thành một học sinh ngoan trong mắt 27 năm trôi qua với bao thế hệ học trò đến và đi khỏi ngôi trường này, nhưng hình bóng cô mỗi ngày lên lớp thì vẫn vậy. Những học trò đầu tiên của cô nay đã đầu hai thứ tóc cũng không sao quên được những lời dạy, những kiến thức mà cô đã truyền đạt. Cô luôn dạy cách làm sao để hiểu và nhớ về một sự kiện lịch sử lâu nhất. “Chỉ khi các em hiểu rõ nguyên nhân tại sao và giải thích được những sự kiện, những mối ràng buộc đó thì em mới có thể làm tốt một bài lịch sử”.Tôi còn nhớ kỷ niệm về cô khi còn đang học phổ thông. Là một học sinh chuyên văn nên tôi rất thích những môn xã hội, đặc biệt là tìm hiểu những kiến thức lịch sử. Khi còn học ở trung học cơ sở tôi đã được nghe những thông tin về cô với phương pháp dạy hay, là một giáo viên giỏi ở trường. Và khi theo học cô tôi thực sự bị thuyết phục bởi cách giảng dạy ân cần và chu những giờ giảng, cô nhấn mạnh đến những sự kiện then chốt nhất, có tính quyết định đến giai đoạn lịch sử đang nghiên cứu. Cô thường dặn chúng tôi “muốn học được lịch sử thì cần phải biết hệ thống kiến thức, tóm gọn vấn đề lại rồi triển khai thật nhỏ ra. Như vậy vừa nhớ lâu lại không bị mất ý”. Theo lời khuyên của cô, mỗi chúng tôi đều nhớ rất rõ những vấn đề lịch sử và không hề bỏ sót chút nào khi làm bài kiểm chỉ cho chúng tôi những bài học lịch sử mà cô còn dậy cách đối nhân xử thế ở đời. Cô cho mỗi chúng tôi biết thế nào là cuộc sống thực tại, nó không màu hồng cũng không trải thảm đỏ mà mỗi trái tim non nớt chúng tôi vẫn hoài tưởng. Cô vẫn ví, cuộc đời như một cuộc chiến đấu chính bản thân mình vậy. Nếu kiên cường thì họ sẽ không bao giờ gục ngã, nhưng chỉ cần sơ xảy họ có thể đánh đổi cả cuộc đời. Tôi mơ hồ hiểu những gì cô nói, nhưng đến giờ thì đó lại là bài học đáng giá theo mãi cuộc đời một năm trôi qua cô đón một thế hệ học trò tìm đến những điều mới mẻ trong trang sách lịch sử. Nhưng cũng là lúc cô tiễn thế hệ học trò của mình đi. 40 năm như vậy, sau 27 năm mà “tay lái” của cô vẫn vững mái chèo. Cô không còn đạp xe đến lớp như ngày xưa nữa, cô không còn giảng bài khi lớp ngập mưa, nhưng những tiếng giảng của cô vẫn trong trẻo và dịu hiền. Nó vẫn hàng ngày dẫn dắt những thế hệ học trò như chúng tôi tìm đến được những chân trời trang bị cho mỗi chúng tôi đầy đủ hành trang tri thức và vốn sống của cô để chúng tôi không còn lạ lẫm và bỡ ngỡ khi bước chân vào đời. Những đồng nghiệp của cô vẫn nghĩ sao cô tận tâm với học trò đến vậy. Cô cười nhẹ và nói “Nó đã theo cái nghiệp mất rồi, thiếu học sinh như thiếu chân tay vậy. Không sao chịu được”.Có lẽ nhờ cô mà những bài giảng lịch sử vẫn thấm nhuần trong tôi. Mỗi khi tiếp cận một sự kiện tôi không quên tìm kỹ về nguyên nhân của nó. Hiểu nghề để làm nghề như cô vẫn dặn chúng tôi. Sẽ mãi nhớ những kỷ niệm về cô, kỷ niệm về thời học trò và những bài giảng quý báu mà cô đã trao tặng cho mỗi chúng em. Chúng em sẽ luôn trân trọng nó như món quà quý giá nhất của cuộc thầy năm xưaTôi sinh ra ở làng quê nhỏ. Ngôi trường tiểu học của tôi cũng là trường làng bé lắm. Ngôi trường ấy ngày ngày chào đón các em học sinh nghèo tay lấm chân trần. Vâng, trường tôi nghèo lắm. Nhưng ở nơi đó tôi đã tìm thấy nhiều niềm vui và những kỉ niệm về người thầy thân thương với lòng biết ơn sâu hơn 10 năm nhưng hình ảnh và lời nói của thầy vẫn luôn hằn sâu trong ký ức tôi. Đó là năm học lớp 5, tôi được chuyển sang học lớp mới. Ngày đầu đi học tôi đứng rụt rè ở cửa lớp vì e sợ thầy, bạn không quen. Thầy nhìn thấy tôi và hỏi han ân cần. Nhìn ánh mắt trìu mến và cầm bàn tay ấm áp của thầy, tôi bước vào lớp trong sự yên tâm lạ thường. Từ lần đầu được gặp thầy rồi được thầy dạy dỗ, tôi càng hiểu và thấy yêu quý thầy nhiều hơn. Với thầy, tôi có thể diễn tả bằng hai từ “yêu thương” và “tận tụy”. Thầy tận tụy trong từng bài giảng, từng giờ đến lớp. Cả những ngày nóng bức hay những ngày mưa, thầy đều đến lớp để mang cho chúng tôi nhiều điều mới lạ. Tôi nhớ đến mùa nước nổi, khắp đường xá, trường học đều đầy nước. Thế mà thầy trò chúng tôi vẫn đến lớp đều đặn, học bì bõm trong nước thế mà vui đến lạ. Những bài giảng của thầy dường như “đánh thắng” cả mùa nước lũ. Khi không đến lớp, thầy lặn lội đến nhà các học sinh để tìm hiểu hoàn cảnh gia đình và tạo điều kiện tốt hơn để chúng tôi yên tâm ngày hai buổi đến trường. Thầy tôi là như thế, thầy tận tụy với nghề, yêu thương tất cả học sinh. Tôi đã từng được đến chơi nhà thầy – một ngôi nhà mái lá đơn sơ nhưng gọn gàng, sạch sẽ. Căn nhà bé nhỏ ấy chứa đựng tấm lòng yêu thương bao la của thầy tôi. Hơn cả 1 người thầy dạy chữ, thầy còn dạy chúng tôi biết bao điều trong cuộc sống. Thầy luôn nhắc nhở chúng tôi cố gắng học tập, không khuất phục cái nghèo. Thầy vẫn tin rằng các học trò của thầy sẽ xây dựng một tương lai tươi sáng hơn. Niềm tin của thầy truyền sang niềm tin của chúng tôi – những đứa học trò nghèo chan chứa bao nhiêu là ước mơ và hoài bão. Những lời dạy dỗ của thầy đã theo tôi trong suốt những tháng năm với tôi, tôi vẫn nhớ mãi những lần được thầy đưa đến trường. Con đường đá đến trường đã thấm biết bao giọt mồ hôi của thầy tôi. Tôi không sao quên được hình ảnh thầy với chiếc xe đạp cũ kĩ cứ kêu “kót két” theo từng vòng quay. Thế mà chỉ cần ngồi sau lưng thầy, con đường dài dường như ngắn lại; cái nóng của buổi trưa nắng gắt dường như cũng mát dịu hẳn đi. Nhìn lưng thầy ướt đẫm mồi hôi mà miệng vẫn vui cười. Ôi! Sao mà nhớ thầy đến thế! Trên con đường dài với lắm gập ghềnh, thầy và tôi cùng nhau trò chuyện nhiều điều thú vị. Bất chợt tôi cảm thấy thầy thật gần gũi và thân thiết như một người bạn lớn. Có lần thầy hỏi tôi rằng “Nếu chỉ được đi qua một lần trên con đường đầy hoa dại, con sẽ chọn một bông hoa nào con cho là đẹp nhất?!”. Lúc bé thơ ấy tôi nào hiểu những gì thầy muốn nói, chỉ khẻ cười rồi im lặng. Rồi thầy bảo rằng “trên đường con đi sau này sẽ có nhiều “bông hoa” như thế. Con đừng đợi phải đi hết quãng đường, hãy nắm lấy cơ hội để con có thể tiến xa hơn”. Và khi đó tôi mới hiểu điều thầy muốn nói, lời nói của thầy đã cổ vũ tôi đủ can đảm bước xa làng quê bé nhỏ để lên thành phố học tốt hơn. Đúng là thầy tôi, lời khuyên nhủ thật nhẹ nhàng nhưng sâu sắc và làm người ta yên lòng lắm. Đến hôm nay, tôi bỗng nhớ lại những câu chuyện của người thầy năm xưa. Thầm cảm ơn thầy về những gì tốt đẹp thầy đã dành cho tôi. Đó là những lời dạy dỗ quý báu cổ vũ tôi trong những tháng năm dài. Gần 10 năm nay ít có dịp về thăm thầy cũ. Ngôi trường làng ngày xưa đã tàn phai ít nhiều. Mỗi lần về thăm lại thấy mái tóc thầy tôi bạc trắng nhiều hơn. Nhưng dù thời gian có trôi qua bao nhiêu, tấm lòng thầy vẫn như thế, vẫn tận tụy và đầy yêu với tôi, “người thầy năm xưa” là biểu tượng của một nhà giáo Việt Nam ưu tú. Ở thầy tôi là sự hy sinh cao cả xuất phát từ lòng yêu nghề, yêu trẻ. Đến hôm nay, trong lòng tôi vẫn mãi mãi kính trọng và biết ơn “người thầy giáo năm xưa”.Người mẹ thứ haiTuổi thơ của tôi không được đủ đầy như bao đứa trẻ khác. Vừa sinh ra đã không được thấy mặt ông bà nội, ngoại. Lên sáu tuổi, mẹ tôi qua đời vì bạo bệnh. Nhà đông anh em, cha lại phải đi làm xa, năm anh chị em sống bao bọc lấy nhau, cùng bảo ban nhau trong cuộc sống. Khó khăn, thiếu thốn là vậy nhưng chị em tôi luôn là tấm gương điển hình dẫn đầu trong lớp và trong trường về thành tích học tập. Đó là nhờ công dạy bảo của cha, nhưng cũng là nhờ các thầy, cô giáo luôn tận tâm chỉ bảo. Với tôi, suốt cuộc đời này, dẫu có đi đâu về đâu, tôi cũng không bao giờ quên được cô Lịch – cô giáo chủ nhiệm lớp 3 của tôi hồi ấy – người mẹ hiền thứ hai đã chắp cánh ước mơ cho tôi ngay từ những ngày thơ ấu. Từ quê nghèo chuyển lên thị trấn sinh sống, lại mồ côi mẹ, tôi thuộc vào hàng học sinh nghèo nhất lớp. Trong khi các bạn trong lớp quần nọ áo kia, cặp sách, giày dép đủ các loại đắt tiền thì tôi quanh năm chỉ có mỗi bộ đồng phục quần xanh áo trắng và thêm chiếc áo ấm đã cũ màu vào mùa đông. Nhưng bù lại, tôi là học sinh dẫn đầu trong lớp về tất cả các môn học. Vốn dạn dĩ, tôi không tự kiêu vì thành tích học tập của mình, nhưng luôn thấy mặc cảm và tự ti về hoàn cảnh gia đình. Tôi không chơi thân với ai, chỉ sống khép mình ở cuối góc là giáo viên chủ nhiệm mới của lớp tôi, thay cho cô chủ nhiệm cũ vừa chuyển trường. Cô có gương mặt thật hiền, dáng người thon thả và giọng nói miền Bắc dễ thương đến Chào các em, cô tên Lịch, là chủ nhiệm mới của các em từ bây giờ. Cô sẽ rất vui nếu các em xem cô là bạn, chia sẻ với cô mọi khó khăn trong học tập cũng như cuộc cô đi từng bàn, hỏi thăm từng học sinh một. Tôi dõi mắt theo cô từ lúc cô mới bước vào lớp, bỗng thấy hồi hộp khi cô bước lại gần và hỏi thăm về gia đình tôi. Tôi trả lời cô, giọng lí nhí trong cổ họng với mặc cảm phận nghèo. Bỗng nhiên, cô xoa đầu tôi, mỉm cười- Cô có xem qua học bạ của em. Em giỏi lắm, cố gắng phát huy nữa nhé. Có gì khó khăn cứ bảo với cô, đừng ngại. Cô nói và nhìn thẳng vào mắt tôi, mỉm cười. Nụ cười toát lên nét nhân hậu, thân thương và gần gũi. Ngay từ lúc đó, tôi thấy mình sẽ gắn bó với lúc cô Lịch về chủ nhiệm, lớp tôi “thay da đổi thịt” hẳn lên. Từ một lớp học lực chỉ đạt loại trung bình khá, dần vươn lên đứng đầu trong bảng xếp loại của trường. Những giờ học của cô khiến cả lớp cảm thấy rất hứng thú, chỉ mong thời gian trôi chậm lại. Cô không dạy cứng nhắc theo giáo trình, không phụ thuộc vào sách giáo khoa, vậy mà sự linh hoạt trong cách truyền đạt của cô khiến cả lớp háo hức như nuốt lấy từng lời giảng. Cô biết tường tận hoàn cảnh gia đình của từng đứa trong lớp. Đứa nào học kém, cô chủ động ghép nhóm học kèm để các bạn học khá kèm cặp cho các bạn học yếu… Phong trào học tập trong lớp sôi động hẳn lên. Ngay cả những học sinh cá biệt trong lớp cũng trở nên yêu thích và chăm chỉ học tập. Chỉ cần một hôm vắng bóng cô, chúng đã nhao nhao lên hỏi thăm và thế nào cuối giờ học cũng dẫn đầu các bạn trong lớp đến nhà thăm cô giáo ốm. Lớp tôi đã trở thành một tập thể rất đoàn kết và cô Lịch chính là “cô tiên” làm nên điều kỳ diệu thi vở sạch chữ đẹp của huyện năm đó, cô chọn tôi làm đại diện cho lớp và cũng là cho khối lớp 3 tham dự cuộc thi. Vốn không có tiền mua những cuốn vở đẹp nhưng nhờ chữ đẹp và trình bày sạch sẽ nên vở viết của tôi nhìn rất đẹp mắt. Chỉ có điều, tôi hơi ái ngại vì giấy báo bọc vở thì đã cũ, nên nhìn bên ngoài những cuốn vở có vẻ xấu xí. Cuối giờ học, cô gặp riêng tôi, nhỏ nhẹ bảo “Chiều Hằng mang vở đến nhà cô nhé. Hai cô trò mình sẽ cùng “tu bổ” lại nó một tý”.Tới nhà cô, tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy nhà cô ở cũng giản dị và chẳng lớn hơn nhà tôi là mấy. Chỉ khác là… nhà cô rất ít người. Hoá ra, vợ chồng cô không có con. “Cô chú hiếm muộn đường con cái nên quyết định sẽ ở vậy với nhau suốt đời” – cô cười buồn, nói như đọc được suy nghĩ của ân cần bọc lại sách vở, thay nhãn vở mới cho tôi, chỉ cho tôi các trường hợp ra đề mà ban giám khảo có thể đề cập tới. Cô khuyên tôi nên nỗ lực học tập để sau này thi vào đại học. Cô bảo đó là con đường duy nhất sẽ giúp tôi thoát khỏi phận nghèo. Rồi cô hỏi tôi về hoàn cảnh gia đình… Biết tôi mồ côi mẹ từ bé, cô ngồi lặng đi một lúc, rồi… bất ngờ cô ôm tôi vào lòng “Hãy xem cô như người mẹ của em, nếu em muốn”. Trong vòng tay của cô, tôi thấy mình trở nên bé bỏng, cảm giác gần gũi, thân thiết như chính mẹ ruột của mình. Có cái gì đó trỗi dậy trong lòng tôi… như tình mẫu tử thiêng liêng mà bấy lâu tôi thiếu vắng…Kỳ thi ấy, tôi không giành giải nhất. Cầm bằng khen giải nhì trên tay, tự dưng tôi ứa nước mắt. Tôi đã không làm tròn lời hứa với lòng mình, mang giải nhất về tặng cô… Suốt cả buổi học, tôi cúi gằm mặt… không dám ngước lên nhìn cô. Bỗng giật mình khi một bàn tay đặt nhẹ lên vai và giọng cô nhỏ nhẹ “Thôi nào cô bé. Cô biết em đã cố gắng hết sức rồi mà.”. Tôi ngẩng đầu nhìn cô, mắt nhòe lệ nhưng chan chứa yêu thương…Cô Lịch chủ nhiệm lớp tôi cho tới lúc bọn tôi thi hết cấp. Năm đó, lớp tôi là lớp duy nhất có học sinh thi vượt cấp đạt 100%. Buổi liên hoan chia tay thấm đẫm nước mắt. Cô và trò ôm nhau cùng khóc. Đứa nào cũng ước giá như thời gian dừng lại… lưu luyến, bịn rịn không muốn rời giờ, tôi đã lớn khôn, đã ra trường và có công việc ổn định nơi thành phố. Mỗi năm về quê ăn tết, tôi lại ghé vào thăm cô, mua tặng cô loài hoa hồng tiểu muội mà cô rất yêu thích. Cô giờ đã có tuổi, mái tóc đã “pha sương”, trên mặt đã điểm một vài nếp nhăn. Vợ chồng cô vẫn sống giản dị trong ngôi nhà nhỏ xinh thuở nào. Mười bốn năm đã trôi qua, vậy mà cô tôi vẫn giống như ngày xưa, dịu dàng và nhân hậu với đôi mắt rạng ngời… Dẫu đi hết cuộc đời này, tôi cũng không thể nào quên được đôi mắt ấy…Chút kỉ niệm về thầyCô nhỏ nhướn mày lên, nhìn xuống đồng hồ đeo tay, rồi dõi mắt ra ngoài cửa lớp. Nơi dãy hành lang dài đang im ắng, chờ đợi, lắng nghe tiếng giày gõ nhịp để thầm đoán thầy hay cô ? Giờ Toán của lớp 9P1 hôm nay thay đổi giáo viên. Cô giáo cũ nghỉ hộ sản. Thầy giám thị thông báo sẽ có giáo viên mới đến thay. Mười lăm phút trôi qua nhanh chóng trong sự sốt ruột của học trò. Phía cuối lớp có ai nghịch ngợm ngân nga “Mười lăm phút đồng hồ, buồn nhớ Toán thấy mồ, buồn như con cá rô… đang trôi… vào tô…”- Nghiêm!Giọng trưởng lớp vang to, khá oai nhờ to con. Thầy giám thị xuất hiện. Một trăm con mắt học trò đen láy đổ dồn về phía cửa . Thấp thoáng phiá sau thầy là một bóng dáng lạ, chắc “ông” thầy Toán mới ?!!. Ô, nhưng sao mà… giống học trò quá đỗi!!! Thầy giám thị cười khá tươi- Xin giới thiệu với các em, đây là thầy T. sẽ phụ trách môn Toán lớp 9 thay cho cô N…Một tràng pháo tay ngưỡng mộ ? vang lên như mưa rào tháng sáu . Thầy T mỉm cười gật nhẹ đầu “chào các em thân mến!”. Ôi chao, hai má thầy sao mà đỏ như màu xác pháo, cặp kính cận suýt chút nữa rơi khỏi sóng mũi. Chắc vì cảm động trước “thịnh tình” của lũ học trò cỡ… hoa khôi đến hai phần ba lớp, dành cho!Trước khi trở về văn phòng, thầy Giám thị còn “ân cần dặn dò”.- Các em phải học cho ngoan. Nhớ là không được phá thầy!Ôi! Lời “đe nẹt” ấy không phải là không có duyên cớ. Bởi vì, con gái 9P1 có truyền thống mấy mùa tuy thông minh, học giỏi, đẹp người, tốt hạnh kiểm nhưng… chuyên nghịch ngợm cũng đứng vào hàng… quái chiêu! Thầy cô thương cũng lắm, mà dở khóc, dở cười cũng nhiều . Không biết trước khi vào lớp, thầy T. đã “nghiên cứu lý lịch” học trò chưa mà… ngó bộ thầy “bình tĩnh rồi … run” thấy màn tự giới thiệu rất “dễ sương” – Sinh viên năm cuối Đại Học Khoa học tự nhiên bằng cái giọng mà phong thái điệu đà như con gái. Thầy vui vẻ đòi … kiểm tra bài cũ. Năm mươi cái miệng than trời càng lúc vẫn không làm thay đổi được quyết định “sắt đá” của thầy . Thầy cầm quyển sổ điểm dò tên sao thầy không chịu nhìn vào sơ đồ lớp nhỉ ?! rất lâu, hai bàn tay run run chắc do bị học trò “chiếu tướng” khá kỹ. Khi cây viết đỏ hạ xuống gần giữa sổ, một cái tên được xướng lên- Trần Thị lớp im phăng phắc theo từng bước đi “dịu dàng” của N., để rồi sau đó hai phút, bổng nổ ra 1 trận cười bom dội – N là một cô gái có dáng dấp “oai phong” của một vận động viên bóng rỗ. Cao 1m65, học trễ hai năm nên rất đáng mặt đàn chị so với cả lớp Trong khi thầy T. ốm nhom, chiều cao chỉ khoảng 1m60 hay 1m62 gì đó cộng luôn bề dày đế của đôi giày da mũi nhọn rộng quá khổ chân. Một sự tương phản khá hài hước. Thầy T điếng người, mặt đỏ như người say nắng biển, vội vã hỏi dăm ba câu lấy lệ rồi “mời” N về chổ. Quyển sổ điểm được gấp lại vội vàng và bài học mới bắt đầu cũng rất nhanh chóng…Thầy luôn ở bên dìu dắt dạy bảo học tròCái sự khởi đầu nan ấy rồi cũng qua rồi mọi chuyện cũng biến thành kỷ niệm. Mà kỷ niệm lại bắt đầu từ sự nhiệt tình khá ngây ngô của cả thầy lẫn trò, lúc hai bên biết “hợp đồng tác chiến”.Còn nhớ 1 lần, thầy T có hứa sẽ dựng mô hình cho một bài toán hình học không gian khó nuốt, để học trò dễ hình dung hơn là nhìn vào hình vẽ. Vậy mà, hai lần, ba lượt thầy … cứ quên. Lúc thì… thầy bận… học ?!, lúc lại bận soạn bài cho môn dạy, lúc làm xong rồi nhưng… để quên ở… Sài Gòn ?!!! Lần cuối cùng, thầy nhớ đem theo, mà xe đò đông quá, thiên hạ chen nhau làm hỏng mất mô hình của thầy ?!! Học trò đâu chịu tin! Học trò đòi thầy dựng mô hình ngay tại lớp. Thầy bối rối “huy động” thước kẻ với số lượng tối đa, “chấm” các em bé bỏng ở hai dãy bàn đầu trong đó có cô nhỏ dễ thương lên giúp thầy … dựng mô hình ?. Trời đất! Năm bảy mái tóc thề, hơn một chục bàn tay nho nhỏ, cộng thêm thầy đứng vây quanh chiếc bàn giáo sư thì… còn ai nhìn thấy được gì! Vậy là… thầy cho học trò xếp hàng một, theo từng dãy bàn có trong lớp, từ từ tiến về phía “mô hình sinh động” tham gia theo kiểu “cưỡi trực thăng… xem hoa”. Vậy mà vui ghê gớm, vậy mà rất hoà bình. Cả thầy lẫn trò không ai thấy được nét ngây ngô, khờ khạo trong hành động của mình, mà còn xem như đó là 1 “kỳ tích” của thứ chỉ số IQ thuộc vào loại thông minh ?!!Rồi cũng có lần, thầy nổi giận hét to như … “Trương Phi” chỉ vì chút nghịch ngợm đi quá đà của lũ học trò thơ dại . Khiến học trò rơm rớm nước mắt tủi hờn. Còn thầy bất chợt dịu xuống như … giọt nắng cuối thu để hỏi một câu thật dễ “Ký kết hiệp ước hoà bình”- Ôi, sao bỗng dưng các em ngoan quá vậy ?Vâng, thầy T. là vậy đó – người không biết giận lâu, người rất dễ quên hờn, dễ nhập cuộc với áo trắng ngu ngơ . Thầy như một chiếc lá, tình vờ rơi xuống mặt nước hồ đang dao động của tuổi học trò, góp thêm một con sóng giao thoa nhỏ bé, rồi lại theo gió bay đi … Thầy dạy chưa hay. Học trò biết vậy, nhưng học trò không chê, mà mặc nhiên chấp nhận như một thứ kỷ niệm, xếp bên cạnh những tầng lớp kỷ niệm phải có trong tuổi ngây thơ . Bởi thầy T. rất hẳn nhiệt tình dẫu thầy càng nhiệt tình giảng giải, học trò càng… nhiệt tình ngơ ngác!. Bởi đối với thầy T., tất cả những gương mặt trong sáng ngồi bên dãy bàn học bằng gỗ dưới kia, đều được thầy xếp đồng đẳng bằng một cái “mác” học trò đơn giản. Chúng như một quần thể tập hợp từ những cá thể lạ lẫm mà thầy đang có nhu cầu khám phá và ghi nhớ. Nhu cầu hòa nhập để vô tư yêu mến, bỏ qua những cái mà thiên hạ âu yếm gọi là danh vị, tiền tài của mẹ cha chúng bên ngoài xã hội …Nếu có ai bảo học trò 9P1 ngày ấy – Hãy chọn ra một nhân vật kỳ lạ nhất trường. Cô nhỏ năm xưa tin chắc, cả lớp sẽ đồng lòng bỏ phiếu cho thầy – Thầy bảo học trò ngày xưa khác với ngày nay? Đâu có, khá giống nhau đấy chứ khi nhìn theo một khía cạnh muốn nhìn!. Họ cũng thích cóp nhặt kỷ niệm, hình thành từ những mảnh pha lê rơi rớt dẫu không tròn trịa trong suốt khoảng đời còn làm… “Cái thứ ba … danh tiếng”!3. Những câu chuyện hay về giáo viênNgười Thầy đặc biệt10 tuổi, lần đầu tiên chúng tôi được học tiếng Anh, nhưng không phải học ở trường mà phải đạp xe hơn 3km sang nhà thầy giáo ở làng bên để học. Trong căn nhà cấp 4 nhỏ bên bờ đê lộng gió, một thầy giáo và 4 học trò ríu rít với những bài học tiếng anh vỡ lòng. Mỗi buổi học thêm tiếng Anh khi đó chỉ có 500 đồng, cách đây 12 năm về trước. Khi đó bốn đứa chúng tôi chỉ biết học, không quan tâm 500 đồng là đắt hay rẻ cho một buổi học tiếng Anh vỡ lòng. Thầy là một người thầy đặc biệt cùng lớp học đặc biệt và một căn nhà cũng đặc biệt. Ngôi nhà chỉ có một gian thấp bé được xây hoàn toàn bằng xi măng. Đến những cái bàn và giường ngủ cũng được làm từ xi măng. Từ xa, ngôi nhà trông như một chuồng chim bồ câu bám trên bờ đập. Thầy viết trên một tấm bảng đen nhỏ treo trên tường, trò ngồi bàn xếp, khoanh chân trên tấm phản xây bằng xi măng. Những câu hello, goodbye… thầy vừa dạy viết vừa dạy đọc. Thầy đứng xoay ngang khuôn mặt, miệng mở rộng, lưỡi chuyển động thật chậm để chúng tôi tập đọc theo cho nhớ còn nhớ câu chuyện thầy kể về một nước Nga xa xôi, nơi mà thầy đã từng theo học, nơi có một người con gái thầy đã yêu và đã rời xa. Thầy kể cho chúng tôi nghe về một thời trai trẻ nhiều ước mơ nơi xứ tuyết… Trong câu chuyện đó có cái gì đó đã đổ vỡ, đã chia lìa và giờ thầy ở đây, trước mặt chúng tôi…Thầy sống lầm lũi và hơi lập dị trong mắt người làng. Đuôi mắt nhiều nếp nhăn của thầy hay nheo lại, nhìn về nơi nào đó xa thẳm. Thầy có nụ cười thật lạ, trước mặt chúng tôi thì vô cùng ấm áp, quay đi là ngay lập tức nhếch lên khó hiểu khiến tôi thấy hay hay và chỉ thích nhìn thầy như bao người nông dân khác, thầy cũng trồng lúa, đặt rớ tôm vó tôm để có tiền trang trải cho cuộc sống. Triền đập thoai thoải thầy đặt bao nhiêu là rớ. Tép cất được, thầy vừa ăn, vừa bán, con nào nhỉnh hơn thầy bỏ vào cái bể cũng được xây bằng xi măng để nuôi cho ngày tới học, chúng tôi hay vào bể tôm của thầy chơi, té nước khiến cho những con tôm nhảy lên loạn xạ. Lúc đó thầy liền rối rít la chúng tôi. Nhưng cái rối rít của thầy trông rất hiền từ nên không làm chúng tôi sợ và như thế ngày nào trò nghịch dại đó cũng được lặp nói, có chúng tôi tới học thầy cảm thấy rất vui. Thầy say sưa nói với chúng tôi thứ ngoại ngữ mà một thời thầy say mê. Có chúng tôi, thầy bận rộn hơn vì phải lo ngăn những trò nghịch dại, lo cho chúng tôi học sao cho không còn học thầy nữa, tôi vẫn thường đạp xe qua nhà thầy, vẫn cái dáng cao gầy ấy, đặt những rớ tép dọc triền đập, bước đi liêu xiêu. Hai ba lần tôi đi qua, vẫn yên tâm khi cái dáng liêu xiêu ấy đi dọc bờ sóng ì ập vỗ. Rồi kí ức cũng như những con sóng, va đập kiểu gì mà tôi không còn nhớ từ lúc nào, tôi không còn thấy dáng người thầy ấy nữa. Hôm nay, như bao đứa học trò vô tâm khác của thầy, tôi lại ngồi kể về những kỉ niệm ngày xa xăm ấy. Tôi nhớ bóng thầy khi thả những con tép nhỉnh hơn vào trong cái bể xi măng và mong chúng lớn, khi đó trông thầy như cô Tấm đang nuôi con cá bống để chờ phép màu. Tôi luôn mong thầy đã đi khỏi căn nhà ấy, ngôi làng ấy, đi đến xứ sở của riêng thầy. Nơi có nhiều ước mơ hơn, biết đâu phép màu tôm, cá sẽ cho thầy gặp lại người con gái thầy đã yêu. Tôi luôn mong điều đó vì tôi biết gương mặt ấy, nụ cười ấy, dường như không thuộc về nơi này, không nên ở lại nơi Những câu chuyện về người thầyÔng giáo và tách cafeMột nhóm sinh viên giờ đã thành đạt trong công việc cùng nhau về thăm thầy giáo cũ. Cuộc nói chuyện nhanh chóng được chuyển sang những vấn đề trong cuộc sống và công việc…Muốn mời những học trò cũ uống cà phê, ông giáo vào bếp và quay lại với rất nhiều cà phê đựng trong những chiếc cốc khác nhau cái bằng sứ, cái bằng nhựa, cái bằng thuỷ tinh, cái bằng pha lê, một số trông rất đơn giản, số khác lại có vẻ đắt tiền, vài cái được chế tác rất tinh xảo…Khi tất cả mọi người đều đã cầm cốc cà phê trong tay, ông giáo nhẹ nhàng lên tiếng “Không biết các trò có chú ý không, nhưng những chiếc cốc trông đẹp đẽ, đắt tiền luôn được lựa chọn trước, để lại những cái trông đơn giản và rẻ dù rất đơn giản và dễ hiểu khi các trò muồn điều tốt đẹp nhất cho bản thân nhưng đó cũng là nguồn gốc, nguyên nhân của mọi vấn đề căng thẳng của các điều chắc chắn rằng cái cốc không phải là thứ quyết định chất lượng của cà phê đựng bên trong. Một số trường hợp, nó chỉ đơn giản là cái vỏ đắt tiền hơn và một số khác thậm chí che giấu cái mà nó đang chứa các trò thực sự muốn là cà phê chứ không phải cái cốc, nhưng các trò vẫn có ý thức lựa chọn cái cốc tốt nhất. Sau đó các trò mới để mắt đến những cái cốc như vậy, cuộc sống của chúng ta là cà phê, công việc, tiền bạc và vị trí xã hội là những cái cốc. Chúng chẳng qua chỉ bao bọc lấy cuộc sống. Và loại cốc mà trò có không làm nên cũng như không thay đổi cuộc đời mà trò đang sống…”.Đôi khi, chúng ta chỉ quan tâm đến cốc mà quên thưởng thức thứ cà phê ông trời đã ban tặng cho chúng ta. Người hạnh phúc nhất không phải là người có những thứ tốt nhất mà là người biết biến những thứ mình đang có thành thứ tốt ngắn cảm động về tình thầy trò Thưa thầy! Em đã thuộcThời gian qua đi, có những thứ bị rơi vào quên lãng, có những thứ đổi thay…. Tôi và các bạn phòng G401 niên khóa 1999 -2002 giờ đã là cô giáo…thầy tôi đã ở trên cao xanh …Dẫu biết rằng, thời gian có thể làm lãng quên nhiều thứ nhưng những gì thầy dạy, tôi vẫn ghi lòng tạc dạ…Ngày đó, phòng G401 là tổng hợp các lớp Tiểu học, Cao đẳng Văn, Sử, Sinh… Chúng tôi, mỗi đứa một giọng quê, vui lắm tuổi sinh viên không lo nghĩ. Ở được một học kì, cả phòng đều bị mất trộm, những thứ rất lặt vặt. Mua chai dầu gội về, sáng lấy ra gội, đổ ra chỉ thấy nước, chai kem đánh răng cũng bị vắt cạn, bỏ một trăm ngàn trong túi thì mất 20 ngàn, mất một chiếc áo lót…Cả phòng, đứa nào cũng là bạn bè, suốt ngày nói cười, biết nghi ai bây giờ?…Năm đó, trường tổ chức cắm trại, Hà làm thủ quỹ. Tối lấy ra xăm xoi ngồi đếm, hí hửng bàn tính món này món kia. Sáng, xấp tiền không cánh mà bay. Mất tiền, Hà khóc than thảm thiết. Bác bảo vệ nội trú và thầy cô vào, hết lời giảng giải, đề nghị bạn nào lỡ lấy thì im lặng gửi tiền lại ở phòng trực nội trú hoặc đưa cho thầy cô, sẽ không ai biết việc này, thời hạn là hết buổi chiều. Chờ đợi mãi, vẫn không có kết quả gì, có yêu cầu nhất định khám phòng, tất cả đều gật đầu, đứa nào cũng hăng hái lấy xách đồ mình ra đợi lục, cứ như cả phòng, không có đứa nào là thủ phạm. Vừa lúc đó, bỗng nhiên thầy Vân bước vào và bảoKhông phải khám xét gì hết, có một bạn ở lớp thấy Hà bỏ quên xấp tiền trên hộc bàn kìa. Cứ sợ mất nên hay lấy ra xăm soi, quên cất…Cẩn thận khi giữ tiền em nhé!…Cả phòng thở phào nhẹ nhõm. Tôi bỗng nghĩ, sao Hà học lớp Sinh, thầy dạy Sử mà lại bảo thấy xấp tiền bỏ quên trên lớp ?…Ôi! Không tra cứu nữa, bởi nếu sự việc bại lộ, chắc bạn nào lỡ làm chuyện đó cũng sẽ nghỉ học vì xấu hổ một thạc sĩ xuất thân từ đồng ruộng, tri thức của thầy có mùi rơm rạ, mùi mồ hôi của ba mẹ, của quê hương, thầy hay nói như vậy. Thầy luôn giữ cho mình nét chân chất, giản dị của một “tri thức nông dân”. Bộ quần áo đơn sơ nhưng gọn gàng sạch sẽ, một phong thái thân thương, mộc mạc… Có lần tôi “ngạo mạn”, ngồi trong lớp nhưng miệng nói luyên thuyên. Thầy không một lời, một tay cốc vào đầu và một tay đặt lên môi. Cái cốc đầu đó làm tôi nhớ mãi…Cuối học kì I, mấy bạn đi nhận học bổng về bảo ” Thấy tên cậu cũng có, học bổng loại giỏi, mau lên nhận đi!…”. Tôi lắc đầu bảo với chúng bạn rằng, mình dư điểm giỏi nhưng khống chế vì môn Đại cương tâm lý học chỉ có 4 điểm. Thi lại thì làm sao có học bổng?… Mấy bạn kêu cứ đi nhận đại, trường cho mình mới nhận chứ bộ, mình có sai đâu mà sợ!… Là một cô sinh viên nghèo, mỗi tuần mẹ cho đúng 20 mươi ngàn đi học, chưa bữa nào dám ăn đĩa cơm 2000, hỏi làm sao không ham khi 180 ngàn của tháng học bổng đầu tiên đang chờ mình. Tôi liều mạng đi nhận, tay run run khi nhận được một quý học bổng. Mùa đông năm đó, tôi có chiếc áo ấm mới, một bộ áo dài mới chứ không phải rầu rĩ khi mặc bộ áo dài mà mẹ xin lại từ một cô giáo trong tuần sau, tôi bị phòng giáo vụ gọi lên. Lần đó tôi đã khóc vì cô giáo la ” Em là cô sinh viên Sư phạm không thật thà!. Tại sao biết nội quy xếp loại học lực rồi mà vẫn cố tình vi phạm?”. Tôi chỉ ngồi cúi gằm mặt xuống đất và khóc, tôi khóc không phải vì ấm ức, vì bị oan mà khóc vì xấu hổ, vì nghèo. Chỉ vì nghèo tôi mới ham tiền…Nói như vậy là ngụy biện, không được đổ thừa cho cái nghèo đúng không thầy?… ” Đói cho sạch rách cho thơm”!, thầy luôn nhắc chúng em như vậy…Thấy tôi ngồi khóc sướt mướt, lo lắng vì nghĩ, tiền đâu để trả lại trường đây, nỗi lo đó làm tôi như muốn ngất. Thầy lại ngồi bên cạnh, rất nhẹ nhàng bảo “Em sai, nhà trường cũng sai. Thôi thì, thầy mong rằng, đây là bài học mà em cần phải nhớ. Chỉ nên hưởng những gì mà mình xứng đáng được nhận em nhé!…Thầy sẽ giúp em đưa lại số tiền này cho trường!”. Tôi lắc đầu ngồi khóc, thầy bảo thầy cho mượn, sau này đi làm có tiền trả thầy sau cũng được!…Buổi học hôm sau, thầy kết thúc bằng một bài học đạo đức rất ý nhị. Thầy kể câu chuyện về loài hươu. Hươu mẹ đứng sinh con, đứa con phải rơi từ trên cao và nằm đơ dưới đất. Hươu mẹ đá vào con, chú hươu con lòm còm đứng dậy, sau khi hươu con đã đứng được rồi, hươu mẹ lại hất để hươu con ngã xuống, lại phải cố gắng đứng lên lần nữa. Thầy bảo, khó khăn sẽ làm ta trưởng thành, có ai đó từng nói ” Cuộc sống như đại dương, ai không bơi người đó sẽ chìm”, vậy nên, chỉ có khi, chúng ta vượt qua khó khăn, khi đó chúng ta mới thành công. Các em hãy ghi ra vở và học thuộc câu danh ngôn này của Jim John ” Thành công – đó không chỉ là những gì ta có, mà còn ở chỗ ta trở thành người như thế nào”. Các em sẽ là người cầm phấn, là những kĩ sư tâm hồn, các em là người chèo đò trên dòng tri thức và sẽ đưa những tâm hồn đến những triền sông đầy hoa nắng. Hãy nhớ lời thầy, các em sẽ là những thầy cô giáo mẫu mực, các em nhé!…Và chỉ khi, các em “thiết kế” nên những tâm hồn đẹp thì khi đó, các em sẽ là những người thành công. Thầy đã kết thúc buổi học cuối cùng bằng những lời tha thiết như vậy. Đó cũng là lần cuối cùng tôi nghe thầy giảng…Ngày tôi đã trở thành cô giáo, thật bàng hoàng khi nghe tin, thầy đã ngủ một giấc dài. Tôi thả rơi viên phấn khi nghe tin dữ, chỉ muốn bỏ lớp để đi tiễn thầy một đoạn nhưng lời thầy đã thức tỉnh tôi. Em sẽ là cô học trò không biết nghe lời khi không làm tốt nhiệm vụ người cô đúng không thầy? thế là tôi nuốt nước mắt, tiếp tục sống trong tiết mượn mây nhờ gió, mang dùm đến thầy tôi những lời này “Thầy ơi! Em thật vô tâm khi không nhớ đầy đủ tên họ của thầy. Chưa một lần em đến thăm thầy, lần đầu em định đi thăm thầy cũng là ngày thầy về cõi vĩnh hằng. Xin đọc tặng thầy hai câu thơ, dù không nhớ tác giả là ai, nhưng mỗi lần đọc là em lại nghĩ ngay đến thầy, người thầy đã giúp em trưởng thànhDòng sông sâu con sào dài đo đượcLòng người đưa đò ai dò được nông sâu”.Thầy ơi! Em đã là một cô giáo thành công chưa khi đam mê nghề nghiệp, bước vào lớp là em gạt hết tâm trạng của đời thường mà chỉ sống trong tiết giảng, phải làm sao để các em đến với bài học bằng một tâm thế hứng thú chứ không phải là đối phó. Em kêu học sinh tới nhà, giảng dạy nhiệt tình, mong các em giỏi hơn chứ không lấy tiền của học sinh vùng khó. Em luôn cố gắng, mình sẽ là một tấm gương để các em noi theo. Em đã là một cô học trò ngoan, đúng không thầy?…”.Ngồi viết những dòng này, kí ức về thầy lại hiện lên trong em. Thầy ơi! Cô học trò nghèo ngày xưa vẫn còn nợ thầy, em nợ thầy lời tri ân thành kính. Hôm nay, viết dâng thầy những dòng chữ nghĩa tình, mong rằng, trên cao xanh xa xa, thầy có thể đọc được những lời tri ân này của em. Tha lỗi cho em nhé thầy!Trên đây là một số truyện ngắn cảm động về thầy cô VnDoc dã chia sẻ cùng các bạn, để tri ân ân thầy cô nhân dịp 20-11 các bạn có thể tham khảo thêm lời chúc hay và ý nghĩa cho thầy bài cảm nghĩ, lời tựa, thơ làm báo tường 20-11Kịch bản lễ mít tinh kỷ niệm ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11Tham khảo thêmYêu cầu cần đạt của học sinh THCS theo chương trình giáo dục phổ thông mớiKPI là gì? Cách xây dựng KPICách lập kế hoạch công việc chuẩn nhấtKịch bản lễ tri ân thầy cô 20-11Lời chúc ngày Quốc tế đàn ông 19/11

tiểu phẩm về thầy cô